04/10/2022
QUẢNG NINH ĐÃ VÀ ĐANG ĐẦU TƯ CHO TƯƠNG LAI NHƯ THẾ NÀO?
Có thể các bạn không biết, có một tỉnh ở Việt Nam đã từng chịu một định kiến là “có biển nhưng lại không có bãi biển”. Một tỉnh sở hữu đường bờ biển dài vào hàng bậc nhất Việt Nam, vịnh biển siêu phẩm thế giới, nhưng lại không sở hữu cho riêng mình một bãi tắm thực sự tương xứng. Nếu muốn tắm biển thoải mái tại Quảng Ninh, bạn sẽ phải mất rất nhiều thời gian đi đến Trà Cổ, tắm tại vịnh hoặc ra các đảo ngoài xa, rất tốn kém thời gian và không tiện cho các chuyến du lịch 2 ngày/1 đêm. Nguyên nhân là trước đây, Bãi Cháy có những đường ống nước thải đổ thẳng, khá nhiều rác thải sinh hoạt, váng mỡ từ các nhà hàng và một số nguyên nhân khác của đô thị hóa.
Nhưng cái định kiến đó đã tồn tại ở nhiều năm về trước và giờ thì chẳng còn nữa. Việc “nhân tạo hóa” Bãi Cháy và Hòn G*i đã khiến hai bãi biển này lột xác từ một bãi biển cát màu trở thành cát trắng, tờ một bãi biển bị khai thác, cắt xẻ mạnh bởi đô thị hóa và bê tông hóa trở thành một bãi biển phẳng phiu, mịn màng, rộng rãi và bổ sung vào hệ sinh thái hạ tầng du lịch của Quảng Ninh?
Quảng Ninh cũng chịu áp lực từ một quan điểm khác vô tình liên quan đến điều nổi tiếng bậc nhất của tỉnh này, đó là vịnh Hạ Long. Khi người ta chỉ nhớ đến vịnh Hạ Long khi du lịch Quảng Ninh… “Quảng Ninh à, chắc là đi Hạ Long đúng không” hay “đến Quảng Ninh thì chỉ có mỗi Hạ Long thôi nhỉ”.... Vịnh Hạ Long thì không cần gì phải bàn, nhưng người ta thường hay nói, siêu mẫu thì nhìn mãi cũng nhàm, đi mãi thì cảnh đẹp thế nào cũng chán… Chẳng lẽ mỗi lần đi lại là một vài bức ảnh chụp những cảnh đẹp ở vịnh Hạ Long được thay đổi góc độ?
Làm thế nào để bớt nhàm chán? Làm thế nào để người ta không chỉ nhắc đến mỗi vịnh Hạ Long? Làm sao để khách đến có thể trải nghiệm các khía cạnh du lịch khác như khu vui chơi đẳng cấp, khu nghỉ dưỡng, du lịch về đêm, du lịch từ trên cao hay như ẩm thực? Một ví dụ thế này, cách đây chục năm, người ta thường chỉ ngắm vịnh Hạ Long bằng tàu thuyền, nhưng các năm trở lại đây, khách có thể ngắm vịnh Hạ Long về đêm thông qua vòng quay mặt trời Sun Wheel hay hệ thống cáp treo Nữ Hoàng chẳng hạn.
Nói đến biển rồi thì giờ chúng ta bắt đầu nói về đảo. Quảng Ninh là tỉnh có nhiều đảo nhất Việt Nam, từ những đảo gần bờ như Vân Đồn, Trà Ngọ, Trà Bản đến xa hơn là Quan Lạn, Cô Tô, Thanh Lân, Trần… Việc có nhiều đảo là một trách nhiệm lớn liên quan đến bảo vệ chủ quyền biển - hải đảo, cũng mang những tiềm năng dồi dào liên quan đến du lịch biển… Nói về du lịch thì các đảo ở miền Trung - Nam đang rất được ưa chuộng (Phú Quốc, Cù Lao Chàm, Lý Sơn, Côn Đảo, Phú Quý…) và rõ ràng tiềm năng khai thác của các đảo ở Quảng Ninh là khổng lồ và không có bất cứ một tỉnh nào ở miền Bắc có được.
Một ví dụ về câu chuyện “đầu tư tiền để đẻ ra tiền” khác đó là Móng Cái - Trà Cổ, chỉ trong 4 ngày lễ Quốc khánh vừa qua, thành phố cửa khẩu này có tới 150 - 170 ngàn lượt khách và trong đó điểm check in Trà Cổ thu hút tới 40 ngàn lượt khác. Trong khi cả năm 2019, Móng Cái chỉ đón khoảng 250 - 300 ngàn lượt khách.. Tại sao lại có câu chuyện thay đổi như vậy? Đó là nhờ tuyến cao tốc khiến hành trình đi từ Hà Nội qua Hải Phòng đến Móng Cái rút ngắn chỉ còn khoảng gần 4h đồng hồ thư thái. Trước đó, nhiều người nghĩ rằng sẽ là một sự đầu tư phí phạm nhà đầu tư Sun Group vung hơn nửa tỷ USD xây cao tốc đến Móng Cái, nhưng chỉ trong vài ngày khi khánh thành, câu chuyện lãng phí đầu tư cho tương lai bỗng chốc trở nên câu chuyện phù phiếm nơi trà dư tửu hậu.
Với việc Vân Đồn đang được đầu tư lớn về giao thông, ngoài cao tốc - sân bay thì các cảng giao thông cũng đang được phát triển mạnh mẽ và từ những cảng này, các tuyến tàu cao tốc, tàu du lịch ra thẳng các hòn đảo tại Quảng Ninh sẽ nhanh, tiện hơn rất nhiều so với trước. Đó là một yếu tố tạo nên một sự phát triển đa diện của Quảng Ninh, là một mắc xích của hệ sinh thái hạ tầng, điểm nhấn mạnh mẽ trong tương lai gần để phát triển du lịch hải đảo, vừa đảm bảo an ninh quốc phòng.
Hãy nghĩ xem, với cao tốc nối dài từ Lào Cai, Hà Nội, Hải Phòng đến Vân Đồn và hệ thống cảng được đầu tư, luồng khách đi ra các hải đảo chắc chắn sẽ gia tăng hơn. Và một phép toán cho vui, nếu muốn đi hết những đảo ở Quảng Ninh, chắc người ta sẽ phải dành rất nhiều chuyến đi. Và cần phải nhắc lại một lần nữa, các tỉnh phía Nam Trung Quốc đều không phát triển được du lịch hải đảo vì họ… không có nhiều đảo như Quảng Ninh và nếu tận dụng tốt, phát triển hạ tầng giao thông, nghỉ dưỡng, cư trú, dịch vụ… chắc chắn sẽ thu hút một lượng khách tiềm năng khổng lồ.
Thực tế, trong giai đoạn hiện nay, đôi khi nguồn lực nhà nước với đầu tư công không thể bao phủ, trải khắp và đáp ứng kịp nhu cầu phát triển của đất nước, đó là lúc cần đến các doanh nghiệp tư nhân bổ sung vào. Bài học về sự đầu tư, vào cuộc của doanh nghiệp tư nhân cùng với sự quản lý, các quyết sách của chính quyền nhà nước đã và đang hiển hiện ở nhiều nơi, Quảng Ninh có thể là một ví dụ trực quan nhất.
Trong quá khứ, chúng ta biết đường dây 500 kV Bắc - Nam từng bị phản đối tương đối dữ dội lúc mới hình thành. Và sau này, khi dự án hình thành và tạo ra những tác dụng rất tích cực trong phát triển kinh tế - xã hội, cân đối đảm bảo an ninh năng lượng của Việt Nam… thì người ta mới trầm trồ về tầm nhìn của một dự án sẽ thành hình trong tương lai.
Đầu tư cho tương lai đôi khi lại là một câu chuyện hơi ước chừng, không ai dám chắc việc đầu tư có thực sự chắc chắn đem lại những hiệu quả tốt hay thành công. Nhưng có đầu tư thì mới có tiền đề để thành công, có làm thì mới ra giải được bài toán lợi nhuận và lợi ích.
—