03/11/2020
Có một nơi ...
Sáng sớm tinh mơ, trời trong vắt, nắng ửng ban mai, có hạt sương vương trên cửa sổ được thiết kế thiệt khéo làm cho khung cảnh dòng suối bên rừng thông ngoài kia thật ảo diệu, ngoài vườn những cánh bướm lạ mắt đậu trên khóm dã quỳ vàng rực, xa xa tiếng con chim gì hót lảnh lót từ rừng vọng về. Khí trời lành lạnh ta chỉ muốn vùi mình thêm tí nữa trong chăn nhưng lại chợt nghĩ giờ này đun ấm nước pha tách cà phê ra "desk" gỗ bên suối ngồi đọc những bài du khảo về "Đà Lạt ngày tháng cũ" thì sẽ tuyệt hơn. Ở gần đó lũ trẻ con khi đó đã kéo sang chơi với thỏ con bên những bụi sim tím ở công viên đá Langbiang.
Buổi trưa, gió nhẹ nhẹ mơn man, hai cha con cùng nhau đi dọc con suối lên rừng, con suối chỉ cách nhà vài ba bước chân và đi dăm phút theo đường mòn đã đến rừng. Cha chỉ cho con đây là dương sỉ, kia là thông chừng 3 năm tuổi, cây này là tùng bách tán kia là tùng búp, ... còn cây này thì Cha không biết, con vẽ lại đi rồi chút về tra trên google nhé.
Chiều chiều, vợ diện đồ đẹp nhắc khéo chồng bây giờ tháng 11 rồi đó, nghĩa là đến mùa đồi cỏ hồng đẹp nhất, chồng nhanh trí bảo anh đã nói bên clubhouse-coffee đưa xe mình ra phía trước rồi, chừng nào đi ới 1 tiếng là sẵn sàng. Chỉ 10 phút sau cả nhà đã xúm xính khăn khăn, áo áo chụp hình check-in ở đồi cỏ hồng, thung lũng vàng, làng cù lần ... Trên đường có thể ghé ngang mua vài quả bơ sáp, một ít hồng chín đúng mùa mà nhâm nhi trên xe. À, mua thêm mấy ký khoai lang mật để dành cho buổi tối nữa chứ.
Chiều tối, khi ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, những nhân viên phục vụ hiểu ý đã lục đục chuẩn bị than cho bếp nướng BBQ ngoài sân vườn, ướp lạnh vừa phải cho những chai vang Sauvignon trắng, những bài nhạc của những thập niên 1980-1990 cũng bắt đầu phát ra từ thì là lúc cả gia đình bắt đầu trộn salad với cá hồi, nướng thịt, nướng rau củ, vùi mớ khoai lang mật ... chờ những người bạn đến chơi. Và rồi bên bếp lửa hồng, rượu đã làm ấm ấm người, những người bạn cũ bắt đầu những câu chuyện xưa, những câu chuyện đã nói với nhau không biết bao lần mà không bao giờ chán y hệt như những bài hát đang ngân nhẹ kia. À, nụ cười trên môi họ cũng cũ kỹ, ấm áp y vậy sau bao năm...
Có một nơi như vậy gọi là Lâm Lạc Dương.