Bán Tửu Nhân Gian - 半酒人間

Bán Tửu Nhân Gian - 半酒人間 Mỗi ngày một chút hồi hộp, một chút bất ngờ. Follow ngay để trải nghiệm và share cho mọi người cùng biết ❤️.
(4)

[Hoàn] Trên sân mã cầu, Thẩm Cẩn quỳ một gối xuống, để ta giẫm lên hắn mà lên ngựa.Nào ngờ chẳng biết từ đâu xông ra một...
07/06/2026

[Hoàn] Trên sân mã cầu, Thẩm Cẩn quỳ một gối xuống, để ta giẫm lên hắn mà lên ngựa.

Nào ngờ chẳng biết từ đâu xông ra một cô nương, một tay đẩy ngã ta.

“Ta không cho phép ngươi sỉ nhục huynh ấy như vậy!”

Nàng ta nước mắt lưng tròng đỡ Thẩm Cẩn dậy.

Lại bị Thẩm Cẩn nghiêm giọng quát mắng:

“Nàng ấy là công chúa, muội sao có thể phạm thượng như vậy!”

Nhưng cô nương kia lại nói năng hùng hồn đầy lý lẽ.

“Cho dù nàng ta là công chúa thì đã sao, ta chính là không nhìn nổi huynh chịu uất ức.”

Nàng ta không phân tôn ti, vô lễ đến cực điểm, nhưng lại khắp nơi che chở Thẩm Cẩn.

Khiến Thẩm Cẩn bật cười.

Thẩm Cẩn lau nước mắt cho nàng ta, bất đắc dĩ nói với ta:

“Kiều Kiều tuổi còn nhỏ, không hiểu quy củ, mong công chúa đừng chấp nhặt với nàng.”

Thấy cô nương kia vẫn còn khóc, Thẩm Cẩn dịu giọng dỗ nàng ta.

“Được rồi, về sau ta không để nàng ấy giẫm nữa là được.”

Trong khoảnh khắc Từ Kiều Kiều xông ra, trong đầu ta lóe qua rất nhiều khả năng.

Thích khách đến hành thích, sát thủ đến báo thù, hoặc tử sĩ của sĩ tộc.

Duy chỉ không nghĩ tới, nàng ta vậy mà lại là biểu muội thanh mai trúc mã của Thẩm Cẩn.

Cả sân mã cầu đều nghe thấy tiếng khóc của Từ Kiều Kiều.

Nàng ta nhào vào lòng Thẩm Cẩn, dây dưa không chịu thôi.

“Biểu ca, người như huynh, phong thái như trích tiên, sao có thể làm chuyện như vậy? Ta về sẽ cầu cô mẫu, bảo bà ấy giúp huynh hủy hôn!”

“Hồ nháo, ta và công chúa là hôn sự do thánh thượng ban xuống, sao có thể tùy tiện hối hôn.”

Thẩm Cẩn nhíu mày, nhưng trên mặt lại chẳng có lấy một tia tức giận.

Nghe thấy lời này, Từ Kiều Kiều càng khóc lớn hơn.

“Ta mặc kệ, dù sao huynh cũng không được làm chuyện như vậy vì nàng ta nữa.”

Thấy Từ Kiều Kiều khóc thành người nước mắt, Thẩm Cẩn luống cuống tay chân hứa hẹn.

“Được được được, về sau ta không để nàng ấy giẫm nữa là được.”

Lời vừa dứt, Từ Kiều Kiều nín khóc mỉm cười.

Thẩm Cẩn cũng cười theo.

Nhìn bọn họ cười.

Ta cũng cười.

Nghe thấy tiếng cười của ta, Thẩm Cẩn đột nhiên quay đầu, lúng túng ho nhẹ.

Hắn giống như lúc này mới nhớ ra đây là sân mã cầu của hoàng gia, mà ta, vị công chúa này, vẫn còn bị đẩy ngã dưới đất.

Theo bản năng, hắn muốn đỡ ta, nhưng khi chạm phải ánh mắt của Từ Kiều Kiều, hắn lại thu tay về.

“Kiều Kiều tuổi còn nhỏ, chưa từng bị câu thúc, không hiểu quy củ, mong điện hạ đừng chấp nhặt với nàng. Thần trở về nhất định sẽ nghiêm khắc trách phạt.”

Ta nhìn chằm chằm gương mặt hắn.

Phụ hoàng ta lấy nhân thiện trị thiên hạ.

Trọng sĩ tộc, tôn văn thần, yêu dân như con.

Thẩm gia là đứng đầu sĩ tộc.

Thẩm Cẩn, vị đích trưởng tử của Thẩm gia này, xưa nay rất được phụ hoàng ta yêu thích.

Nếu là phụ hoàng ta bị mạo phạm, có lẽ thật sự sẽ nhẹ nhàng bỏ qua.

Nhưng ta thì khác.

Ta tâm ngoan thủ lạt, có thù tất báo.

Ta rút roi ngựa bên hông ra, vung một roi quất lên mặt Thẩm Cẩn.

“Chát!”

Tiếng roi ngựa vang lên lanh lảnh.

Thẩm Cẩn vẫn giữ tư thế cúi đầu vừa rồi.

Trên gương mặt tuấn dật kia nhanh chóng hiện ra một vệt máu.

Từ Kiều Kiều run rẩy chỉ vào mặt Thẩm Cẩn.

“Biểu ca, mặt… mặt huynh!”

Khóe mắt Thẩm Cẩn giật giật.

Hắn chậm rãi đưa tay ra, từng giọt máu rơi xuống lòng bàn tay hắn.

Trên roi ngựa của ta có g*i ngược.

Gương mặt ôn văn nhã nhặn kia, giờ phút này dữ tợn đáng sợ.

“A!”

Tiếng kêu thảm thiết của Thẩm Cẩn vang vọng khắp sân mã cầu.

Ta phủi bụi trên người rồi đứng dậy.

Đệ nhất công tử thế gia.

Cũng chỉ đến vậy mà thôi.

Thấy mặt Thẩm Cẩn bị ta làm bị thương đến mức ấy, Từ Kiều Kiều xông lên muốn cướp roi ngựa của ta.

“Độc phụ nhà ngươi, chỉ vì Thẩm ca ca không đỡ ngươi mà ngươi đánh huynh ấy? Ngươi dựa vào đâu mà đánh huynh ấy! Ta muốn ngươi cũng biến thành như vậy!”

Ta cao hơn Từ Kiều Kiều không ít.

Vừa rồi nàng ta có thể đẩy ngã ta, hoàn toàn là vì ta không phòng bị.

Nhưng bây giờ thì khác rồi.

Ta đá một cước vào bụng nàng ta.

“A!”

Từ Kiều Kiều ngã mạnh xuống đất.

Bộ dạng này còn chật vật hơn ta vừa rồi nhiều.

Nhưng nàng ta vẫn không chịu thôi.

Nàng ta chỉ vào ta, hung hăng chửi rủa.

“Cho dù ngươi là công chúa thì đã sao! Nếu không phải ngươi đính hôn với Thẩm ca ca, ngươi ngay cả kinh thành cũng không về được! Địa vị công chúa của ngươi còn không bằng…”

“Láo xược! Sao dám bất kính với hoàng gia!”

Thị nữ phía sau ta ngắt lời nàng ta.

Ta liếc nhìn thị nữ đang điên cuồng nháy mắt với Từ Kiều Kiều.

Lúc ta bị Từ Kiều Kiều đẩy ngã, nàng ta không nói gì.

Lúc Từ Kiều Kiều xông lên cướp roi của ta, nàng ta cũng không nói gì.

Bây giờ Từ Kiều Kiều sắp nói ra lời đại nghịch bất đạo, nàng ta lại biết ngăn cản.

Muộn rồi.

Ta, vị công chúa này, cho dù không được coi trọng đến đâu, cũng vẫn là đích công chúa chính thống của hoàng gia.

Ta vung vẩy roi ngựa, nhếch miệng với Từ Kiều Kiều.

“Dưới phạm thượng, chửi rủa hoàng thất. Từ Kiều Kiều, ngươi nói xem, bản công chúa nên phạt ngươi thế nào cho phải?”

Nhìn roi ngựa trong tay ta lóe ánh lạnh, nàng ta không nhịn được lùi về sau.

“Ngươi… ngươi không thể động vào ta!”

Thẩm Cẩn đứng bên cạnh, vừa bị đánh đến ngơ ngác, rốt cuộc cũng hoàn hồn.

Hắn chắn trước người Từ Kiều Kiều, quỳ một gối xuống.

“Điện hạ, Kiều Kiều tuổi còn nhỏ, nói năng không kiêng dè, xin điện hạ nể tình Từ gia cả nhà trung dũng mà tha thứ cho nàng!”

Ta nhướng mày.

Đây là muốn lấy Từ gia ra ép ta sao.

Từ gia là thế gia võ tướng.

Đích trưởng tử và đích thứ tử đều đang trấn thủ biên cương.

Phụ hoàng ta đặc biệt coi trọng bọn họ.

Có điều.

Phụ hoàng coi trọng.

Liên quan gì đến ta?

Thấy ta vẫn cầm roi đi về phía Từ Kiều Kiều, Thẩm Cẩn nghiến răng thật mạnh.

“Điện hạ, Kiều Kiều cũng là biểu muội của Ninh vương!”

Nghe thấy hai chữ Ninh vương, ta dừng bước.

Suýt thì quên mất.

Mẫu thân ruột của vị hoàng huynh giả kia của ta cũng họ Từ.

Phụ hoàng ta con nối dõi mỏng manh.

Ngoại trừ ta ra, chỉ có một muội muội do kế hậu sinh ra.

Trong hậu cung cũng từng có vài hoàng tử.

Nhưng đều không sống quá năm tuổi đã chết yểu.

Theo đề nghị của triều thần, phụ hoàng sớm nhận con cháu tông thất làm con thừa tự, nuôi dưỡng như thái tử.

Trong mắt người đời, Ninh vương lên ngôi hoàng đế đã là chuyện ván đóng thuyền.

Cho nên tuy hắn không phải con ruột phụ hoàng, nhưng địa vị lại cao hơn vị công chúa thất sủng như ta nhiều.

Lần này triệu ta trở về, chính là vì thân thể phụ hoàng đã không được tốt, thời gian chẳng còn bao lâu.

Thẩm Cẩn hiểu rõ, một đời thiên tử một đời thần tử.

Ninh vương kế vị, vị công chúa như ta liền chẳng đáng một xu.

Hắn đang uy hiếp ta.

“Chát!”

Ta và Thẩm Cẩn tuy đã định thân, nhưng nói cho cùng cũng chỉ gặp nhau vài lần.

Hắn không rõ.

Con người ta sợ nhất chính là uy hiếp.

Sân mã cầu hoàng gia rất rộng.

Đám phu nhân, công tử, tiểu thư trên khán đài dùng thời gian một nén hương mới chạy tới.

Dẫn đầu chính là vị hoàng huynh giả kia và hảo muội muội của ta.

“Kiều Kiều, muội sao rồi!”

Triệu Linh Vũ kinh hãi nhìn Từ Kiều Kiều đang ôm mặt lăn lộn dưới đất.

Nàng ta sai thị nữ đi đỡ Từ Kiều Kiều, nhưng vừa nhìn thấy mặt nàng ta liền giật nảy mình.

“Kiều Kiều… muội…”

Triệu Linh Vũ bị dọa đến nói năng cũng không trôi chảy.

Vị hoàng muội này của ta khác ta.

Nàng ta từ nhỏ được nâng niu chiều chuộng mà lớn, bất kể là phụ hoàng hay hoàng hậu đều dành cho nàng ta phần sủng ái độc nhất, nuôi nàng ta thành kẻ ngây thơ vô tà, không dính khói lửa nhân gian.

“Hoàng tỷ, là tỷ làm sao? Kiều Kiều phạm lỗi gì mà tỷ phải trừng phạt nàng ấy như vậy?”

Ta đứng dậy khỏi ghế mây, nhét roi ngựa đã lau sạch về bên hông.

“Muội muội, lời không thể nói lung tung.”

Theo động tác đứng dậy của ta, hai người nằm trong vũng máu phía sau ghế mây bại lộ trước mắt mọi người.

Đám công tử tiểu thư đến xem náo nhiệt kia cũng chẳng màng lễ nghi nữa, nhao nhao hét lên chói tai.

Triệu Linh Vũ trợn to hai mắt, không dám tin nhìn vũng máu kia.

“Thẩm Cẩn? Triệu Thục Nhân, tỷ điên rồi! Tỷ… tỷ dám giết huynh ấy?”

Ta chậc một tiếng.

Đã nói rồi, lời không thể nói lung tung.

Cái gì mà giết với không giết.

“Từ tiểu thư thích roi của bản công chúa, để thỏa mãn nàng ta, bản công chúa liền biểu diễn vài chiêu. Ai ngờ nàng ta không có mắt, cứ nhất quyết dí mặt vào roi. Còn về Thẩm công tử…”

Nói đến một nửa, ta nhún vai.

“Bản công chúa cũng không biết hắn làm sao, đột nhiên rút trâm cài đâm vào cổ thị nữ, hắn còn muốn tự đâm mình nữa, may mà được bản công chúa cản lại. Muội muội, muội quanh năm ở kinh thành, biết nhiều hơn ta, vị Thẩm công tử này có phải mắc chứng điên gì không?”

Triệu Linh Vũ sụp đổ gào lớn.

“Tỷ mới mắc chứng điên! Tỷ chính là một con chó điên!”

Nhìn bộ dạng của Triệu Linh Vũ, ta lắc đầu.

Cũng không biết phụ hoàng và nữ nhân kia dạy dỗ nàng ta thế nào, thật là thô tục.

Còn thô tục hơn cả vị công chúa bị biếm đến đất phong mười năm như ta.

Triệu Linh Vũ bảo cung nữ đỡ Từ Kiều Kiều dậy.

“Tỷ cứ chờ đó, ta sẽ bẩm báo phụ hoàng, để phụ hoàng cũng rạch nát mặt tỷ!”

Ta thở dài.

Mười năm không gặp, muội muội này của ta vẫn chỉ có chút thủ đoạn ấy, động một tí là bẩm báo phụ hoàng.

Ta ăn nhiều hơn một hạt cơm, nàng ta muốn bẩm báo.

Ta chép thiếu một trang sách, nàng ta cũng muốn bẩm báo.

Ta không quỳ đủ tám canh giờ, nàng ta vẫn muốn bẩm báo.

Sao lại thích mách lẻo đến thế chứ.

“Hà tất phải kinh động phụ hoàng.”

Triệu Tử Tuần vẫn luôn im lặng ngăn Triệu Linh Vũ lại.

Hắn cười như không cười, đôi mắt như rắn độc nhìn chằm chằm vào ta.

“Thiên tử phạm pháp, cùng tội với thứ dân. Triệu Thục Nhân, ngươi cố ý đả thương người, xem mạng người như cỏ rác. Bản vương hỏi ngươi, ngươi có biết tội không?”

Kim mãng trên tay áo Triệu Tử Tuần theo động tác của hắn mà ánh lên lưu quang.

Nhìn bộ dạng này, trái lại cũng có vài phần uy nghiêm đế vương.

Đáng tiếc rắn vẫn là rắn.

Có giống đến mấy cũng không hóa thành rồng được.

Ta phì cười thành tiếng.

“Ngươi có tư cách gì mà hỏi tội bản công chúa?”

Sắc mặt Triệu Tử Tuần biến đổi.

Dáng vẻ mây nhạt gió nhẹ kia hoàn toàn tan biến.

Một câu này của ta, dường như kéo hắn về lại mười năm trước, ngày hắn vừa được nhận làm con thừa tự của phụ hoàng.

Khi ấy Triệu Tử Tuần đâu thâm trầm như hiện tại.

Ngạo mạn, cuồng vọng, ngang ngược.

Ngày đầu tiên vào cung, hắn đã cướp tẩm cung của ta.

Khi đó hậu cung đã nằm trong tay Từ thị.

Những ngày tháng của ta trong cung rất khó sống, ngoại trừ tẩm cung ấy còn miễn cưỡng đúng quy cách công chúa, những thứ khác thậm chí còn chẳng bằng cung nữ.

Tẩm cung ấy chính là tôn nghiêm cuối cùng của ta.

Triệu Tử Tuần cứ nhất quyết xé nát tôn nghiêm của ta.

Thôi được.

Tôn nghiêm cũng chẳng đáng mấy nén bạc.

Ta nhịn.

Nhưng người hiền thì bị người bắt nạt.

Hắn thấy ta dễ ức hiếp, nhất quyết muốn cướp cung nữ bên cạnh ta.

Đó là cung nữ từ nhỏ đã ở bên ta.

Khi ta suýt chết đói, nàng ấy cắt cổ tay lấy máu cứu ta.

Còn thân hơn cả mẹ ruột của ta.

Kẻ sĩ có thể bị giết, cũng có thể bị nhục.

Nhưng mẹ ruột của kẻ sĩ thì không thể bị giết, không thể bị nhục.

Đêm hôm đó, ta phóng mười mồi lửa.

Từ Văn Đức điện đến Phượng Nghi cung, rồi đến tẩm cung của ta.

Cả hoàng cung náo nhiệt suốt một đêm.

Không muốn để ta sống yên.

Vậy thì tất cả cùng chết đi.

Đáng tiếc.

Tiện nhân mạng lớn.
20437
-----------------------------
Xem trộn bộ tại phần bình luận nhé 🐳
10:54:26 7/6/2026

[Hoàn] Tôi Tính Tình Lạnh Nhạt, Lại Gả Cho Tổng Tài D /ụ /c V //ọ /ng Mãnh LiệtTôi tính tình lạnh nhạt, lại gả cho một v...
06/06/2026

[Hoàn] Tôi Tính Tình Lạnh Nhạt, Lại Gả Cho Tổng Tài D /ụ /c V //ọ /ng Mãnh Liệt

Tôi tính tình lạnh nhạt, lại gả cho một vị tổng tài dục vọng nặng nề.

Lại một lần nữa từ chối lời cầu hoan của anh, tôi bỗng nhìn thấy làn bình luận bay qua.

【Kết hôn ba năm rồi, nữ phụ thanh lãnh chưa từng để nam chính ăn no lần nào.】

【Nam chính lại đi tắm nước lạnh rồi. Nếu anh cưới nữ chính có thể chất mị ma, tôi thật không dám tưởng tượng anh sẽ được ăn ngon đến mức nào.】

【Nữ chính mị ma đã ứng tuyển được vị trí thư ký tổng tài rồi, ngày mai chính thức đi làm, ngày lành của nam chính sắp đến rồi.】

【Hôm nay nam chính đi gặp luật sư ly hôn, anh muốn ly hôn càng sớm càng tốt, vậy mà giờ này nữ phụ vẫn còn tăng ca trong thư phòng, cười chết mất.】

Tôi đặt tập tài liệu trong tay xuống, đứng dậy đi gõ cửa phòng tắm.

Tiếng nước im bặt.

Giọng Hoắc Hàn Triệt khàn khàn vang lên:

“Có chuyện gì?”

Tôi thấp thỏm nhưng vẫn lịch sự hỏi:

“Em bận xong rồi, có thể… tắm cùng anh không?”

Vừa dứt lời.

Phòng tắm yên tĩnh trong vài giây.

Tôi còn tưởng đó là lời từ chối im lặng của Hoắc Hàn Triệt.

Đang định xoay người rời đi.

Cửa phòng tắm mở hé ra một khe nhỏ.

Tay Hoắc Hàn Triệt vươn ra từ khe cửa, kéo tôi vào phòng tắm.

Tôi còn chưa kịp phản ứng, lưng đã áp lên cánh cửa phòng tắm.

Gương mặt tuấn tú của Hoắc Hàn Triệt gần ngay trước mắt.

“Thật lòng à?”

Đôi mắt dài hẹp của anh như đang đánh giá con mồi, nhìn tôi chăm chú.

Ánh mắt tôi vừa vặn đối diện với lồng ng /ự /c rắn chắc của anh.

Nhìn xuống nữa là từng múi c /ơ b /ụng săn chắc, rõ ràng.

Giọt nước men theo những r /ã /nh c /ơ b /ụng chảy xuống.

Ẩn vào chiếc khăn tắm buộc nơi eo.

Nghĩ đến trước đây anh từng hung mãnh đến mức nào.

Tôi hơi sợ.

Tôi ấp úng nói:

“Nếu anh tắm xong rồi, cũng có thể ra ngoài trước…”

Khóe mắt tôi thoáng thấy khóe môi Hoắc Hàn Triệt khẽ cong lên, gần như không thể nhận ra.

Tay anh đặt lên eo tôi, ánh mắt nhuốm vẻ nóng bỏng:

“Anh có thể giúp em.”

Bình luận bay qua:

【Nữ phụ lại đang lạt mềm buộc chặt rồi.】

【Nam chính bây giờ đã là tên lên dây.】

【Cô ta tự dâng đến tận cửa, đúng là đưa than sưởi ấm ngày tuyết rơi, đổ thêm dầu vào lửa.】

【Nam chính sao có thể để cô ta đi?】

【Hí hí, tối nay e là cô ta không còn sức tự đi ra khỏi phòng tắm đâu.】

【Được nam chính bế ra ngoài cũng không phải là không được.】

【Còn có thể vừa đi vừa…】

【Nữ phụ sẽ không lại giống lần trước, ngất đi đấy chứ?】

【Nam chính có thực lực đó.】

Tôi rùng mình.

Tôi cũng từng chủ động với Hoắc Hàn Triệt.

Vào ngày kỷ niệm một năm kết hôn của chúng tôi.

Vừa hay hôm đó tôi không phải đi làm.

Tôi nổi hứng chuẩn bị cho anh một bữa tối dưới ánh nến.

Còn rải cánh hoa hồng trong bồn tắm.

Tối hôm đó, Hoắc Hàn Triệt rất nhiệt tình.

Sau đó tôi ngất đi.

Tôi chỉ muốn một ly nước, Hoắc Hàn Triệt lại có thể dùng cả một đại dương nhấn chìm tôi.

Cho nên từ sau lần đó, tôi không dám quá chủ động với anh nữa.

Bị bình luận nói như vậy.

Tôi sợ giẫm lại vết xe đổ.

Nhưng bình luận nói, hôm nay Hoắc Hàn Triệt đã đi gặp luật sư ly hôn.

Anh muốn ly hôn với tôi càng sớm càng tốt.

Hôn sự của tôi và Hoắc Hàn Triệt là do cha mẹ hai bên định ra.

Ba tôi có ơn với ba Hoắc.

Ban đầu Hoắc Hàn Triệt không muốn cha mẹ can thiệp vào chuyện hôn nhân của mình.

Tôi nghe nói, lúc ba anh qua đời, anh từng nghĩ đến chuyện hủy hôn.

Là ông cụ Hoắc ra mặt, cưỡng ép giữ lại cuộc hôn nhân này.

Nhà họ Hoắc là hào môn đỉnh cấp, gia cảnh nhà tôi chỉ ở mức trung bình.

Tôi gả vào nhà họ Hoắc, quả thật là trèo cao.

Cũng may sau khi kết hôn, Hoắc Hàn Triệt đối xử với tôi rất tốt.

Có lẽ là vì báo ơn.

Tôi là nhà thực vật học.

Để tiện cho tôi quan sát quy luật sinh trưởng của thực vật.

Sau khi cưới, Hoắc Hàn Triệt vung tay tặng tôi hẳn một ngọn núi.

Trên núi mọc đầy thực vật quý hiếm, còn có cả căn cứ dược liệu.

Hoắc Hàn Triệt bỏ ra số tiền khổng lồ xây cho tôi một phòng thí nghiệm trong núi.

Cùng với một căn tiểu viện dành riêng cho tôi.

Làm Hoắc phu nhân, tôi không cần lo lắng những chuyện vụn vặt trong cuộc sống.

Tôi có thể vô tư vô lo, chuyên tâm dồn sức cho sự nghiệp nghiên cứu thực vật mà mình yêu thích.

Vì vậy, tôi không muốn ly hôn với anh.

Nếu ly hôn, ngọn núi đó có lẽ sẽ bị anh thu hồi lại.

Tôi biết đi đâu tìm được một người chồng có thể tùy tiện tặng tôi cả một ngọn núi nữa?

Huống chi Hoắc Hàn Triệt trẻ tuổi, tuấn tú.

Nhan sắc và vóc dáng đều thuộc hàng đỉnh cấp.

Đứa con tương lai của tôi có một người cha ưu tú như vậy, cũng xem như thắng ngay từ vạch xuất phát.

Ba năm nay, đúng là tôi đã lạnh nhạt với anh.

Nếu nguyên nhân anh muốn ly hôn với tôi là đời sống sau hôn nhân không hòa hợp…

Vậy tôi có thể thử… chủ động hơn một chút.

Một tiếng sau.

Hoắc Hàn Triệt bế tôi từ phòng tắm ra, nhẹ nhàng đặt lên giường.

Tôi mệt đến mức cả người như đang nằm trên mây.

Tôi mệt mỏi chúc anh ngủ ngon:

“Ngủ ngon.”

Hoắc Hàn Triệt ngẩn ra, cúi người sờ má tôi:

“Vậy là buồn ngủ rồi?”

Tôi gật đầu, nghiêm túc nói:

“Ừm, hôm nay em từ trên núi về, rất mệt. Anh cũng ngủ sớm đi.”

Hoắc Hàn Triệt nhìn tôi chăm chú vài giây, muốn nói lại thôi.

Anh vừa cưng chiều vừa mất mát đáp:

“Được, vậy em ngủ trước đi.”

Tôi nhắm mắt lại, không nhìn đôi mắt vẫn còn đầy d /ục n /iệm của anh.

Vừa rồi tôi đã rất chủ động rồi.

Chắc là đủ rồi nhỉ?

Bình luận quét màn hình:

【Nữ phụ bị mù à, không thấy nam chính vẫn còn chưa thỏa mãn sao?】

【Nữ phụ thay đổi rồi, nhưng chỉ thay đổi một chút thôi, còn xa lắm mới đủ.】

【E là nữ phụ có hiểu lầm gì đó về thực lực của nam chính?】

【Hoắc Hàn Triệt vừa rồi chỉ xem như khởi động thôi.】

【Anh đang chuẩn bị chạy marathon, nữ phụ đã đến vạch đích rồi à?】

【Chỉ mới cho ăn chút món lạnh với canh, còn chưa đến món chính, nam chính sao ăn no được?】

【Nếu nam chính cưới nữ chính mị ma, tối nay sẽ là bữa tiệc thịnh soạn.】

【Đáng tiếc, đáng tiếc, một nam chính hung mãnh như vậy lại cưới phải nữ phụ thanh lãnh.】

【Thịnh Chi thường ở trên núi, ở một lần là nửa tháng không về nhà.】

【Lần nào cũng phải Hoắc Hàn Triệt lái xe lên núi tìm cô ta.】

【Nhưng dù Hoắc Hàn Triệt có đến tìm, cô ta cũng vẫn đặt công việc lên hàng đầu.】

【Cô ta thường cắm đầu vào phòng thí nghiệm, bỏ mặc Hoắc Hàn Triệt trong tiểu viện.】

【Hơi tí là lấy lý do mệt để từ chối nam chính.】

【Bận lên là ba tháng cũng không cho nam chính ăn cơm.】

【Lương còn phát theo tháng, cô ta ở đây phát thưởng theo quý cho nam chính à?】

【Đàn ông bình thường còn không chịu nổi, huống chi nam chính là kiểu đàn ông nhu cầu cao.】

【Nếu tôi là nam chính, cuộc hôn nhân này tôi cũng phải ly.】

【Nữ phụ đừng ngủ mà, tinh lực nam chính dồi dào đến mức còn có thể chiến đấu đến sáng.】

Có lẽ bẩm sinh tôi khá lạnh nhạt với chuyện nam nữ.

Một tiếng trong phòng tắm vừa rồi, với tôi mà nói thật sự đã đủ.

Tôi không còn chút sức lực dư thừa nào để chơi với Hoắc Hàn Triệt đến tận sáng.

Tôi nghĩ, đợi tôi ngủ một giấc.

Cùng lắm sau khi tỉnh dậy, tôi lại bù đắp cho Hoắc Hàn Triệt.

Nghĩ vậy, cảm giác áy náy trong lòng tôi nhạt đi đôi chút.

Đầu vừa chạm gối, tôi đã ngủ thiếp đi.

Trong lúc mơ màng.

Tôi cảm nhận được một bàn tay lớn giúp tôi đắp chăn.

Tôi trở mình, tiếp tục ngủ.

Hoắc Hàn Triệt nhìn gương mặt say ngủ của tôi rất lâu.

Lâu đến mức ánh trăng ngoài cửa sổ bị mây đen che khuất.

Lâu đến mức ánh sáng nơi đáy mắt anh hoàn toàn tối xuống.

Tôi nghe thấy anh hé môi nói:

“Thịnh Chi, chúng ta ly hôn đi.”

Tôi mở mắt nhìn Hoắc Hàn Triệt.

Vẻ mặt anh u ám nặng nề, trông như đã suy nghĩ kỹ rồi.

Có lẽ vì đã được bình luận tiết lộ trước, tôi không tỏ ra quá kinh ngạc.

Tôi dụi mắt, bình thản hỏi:

“Mai nói được không?”

Vẻ thất vọng trên mặt Hoắc Hàn Triệt càng đậm hơn vài phần.

“Được.”

Anh đứng dậy, đi về phía thư phòng.

Bình luận:

【Tôi phục rồi, nữ phụ không có tim.】

【Hoắc Hàn Triệt nói chuyện ly hôn với cô ta, cô ta lại bảo mai nói.】

【Thái độ này là ước gì Hoắc Hàn Triệt mau ly hôn với cô ta à?】

【Chỉ thiếu viết mấy chữ “tôi không quan tâm” lên mặt thôi.】

【Lần này Hoắc Hàn Triệt chắc thất vọng đến cùng cực rồi.】

【Vốn dĩ Hoắc Hàn Triệt cưới cô ta là để báo ơn đời trước, căn bản không yêu.】

【Ly hôn xong, nam chính có thể ăn thỏa thích với nữ chính mị ma rồi.】

【Đối với Hoắc Hàn Triệt mà nói, ly hôn sớm là giải thoát sớm.】

Bình luận đang xuyên tạc ý tôi, tôi không phải không quan tâm.

Tối qua tôi tăng ca làm thí nghiệm trong phòng thí nghiệm.

Sáu giờ sáng mới về tiểu viện ngủ.

Tổng cộng mới ngủ được bốn tiếng, đã bị đồng nghiệp trong phòng thí nghiệm là Giang Thần An gọi điện đánh thức.

Gần đây chúng tôi đang nghiên cứu một loại dây leo đặc biệt.

Người bị g*i đâm, m /áu n /ặn ra sẽ biến thành màu xanh nhạt.

Toàn thân n /óng r /ực khó chịu, không khác gì uống th /u /ốc tr /ợ h /ứng.

Thậm chí còn gây nghiện, người từng bị đâm sẽ muốn tiếp tục dùng g*i đâm mình.

Bị đâm nhiều lần, sẽ gây biến dị thể chất.

Chúng tôi đặt tên cho loại dây leo này là dây leo mị ma.

Chúng tôi không biết đã có bao nhiêu người bị g*i dây leo mị ma đâm.

Hiện tại, dự án phòng thí nghiệm của chúng tôi là chiết xuất thành phần đặc biệt trong dây leo mị ma, đồng thời nghiên cứu thuốc giải.

Giang Thần An nói trong điện thoại rằng anh ấy có phát hiện quan trọng.

Vì thế, tôi dậy chạy đến phòng thí nghiệm, vùi đầu vào làm thí nghiệm.

Bận đến sáu giờ chiều mới lái xe về nhà họ Hoắc.

Ăn cơm xong lại vào thư phòng tra tài liệu, tra văn hiến.

Tôi có thể chống đỡ để không ngủ gục trong phòng tắm đã là giỏi lắm rồi.

Giờ phút này, dù trời có sập xuống cũng không thể ngăn tôi ngủ.

Bình luận:

【Được được được, cô cao quý, cô thanh lãnh.】

【Sự nghiệp đứng thứ nhất, nam chính đứng sang một bên chứ gì.】

【Tôi chen ngang một câu, Thịnh Chi có chí tiến thủ trong sự nghiệp là chuyện tốt.】

【Nhưng thứ Hoắc Hàn Triệt cần là một người có thể cung cấp giá trị cảm xúc cho anh ấy.】

【Cho nên hai người họ căn bản không hợp.】

【Kết hôn chỉ là gượng ép ghép lại, cả hai đều mệt.】

【Những ngày bị xem nhẹ, bị lạnh nhạt như vậy, Hoắc Hàn Triệt đã chịu đủ rồi.】

【Hoắc Hàn Triệt đang ở trong thư phòng soạn thỏa thuận ly hôn rồi.】

【Thịnh Chi cứ sống cả đời với phòng thí nghiệm của cô ta đi.】

Trong mơ tôi cũng đang làm thí nghiệm.

Tôi mơ thấy ngay khi tôi sắp nghiên cứu ra thuốc giải.

Cửa phòng thí nghiệm chậm rãi mở ra.

Vệ sĩ thân cận của Hoắc Hàn Triệt lấy giấy niêm phong ra, dán lên cửa phòng thí nghiệm.

Vệ sĩ cung kính nói:

“Phu nhân, Hoắc tổng muốn thu hồi ngọn núi này, phòng thí nghiệm cũng phải niêm phong lại. Ngài ấy hạn cho phu nhân trong ba ngày phải dọn đi.”

Cảnh tượng trong mơ xoay chuyển.

Tôi ôm chân Hoắc Hàn Triệt:

“Đừng mà, Hoắc Hàn Triệt, có thể đừng ly hôn với em không? Có thể đừng thu phòng thí nghiệm đi không?”

Trong mơ, Hoắc Hàn Triệt ném thỏa thuận ly hôn vào mặt tôi, lạnh lùng nói:

“Không thể.”

Sáng hôm sau.

Tôi bị bình luận đánh thức.

【Cười chết mất, nữ phụ mơ cái gì loạn xạ vậy?】

【Cũng khá buồn cười, trong mơ cô ta còn ôm chân nam chính cầu xin anh ấy.】

【Cảm giác tương phản cực mạnh.】

【Nếu ngoài đời cô ta có giác ngộ như vậy, Hoắc Hàn Triệt cũng không đến mức muốn ly hôn.】
20418
-----------------------------
Xem trộn bộ tại phần bình luận nhé 🐳
17:40:18 6/6/2026

[Hoàn] Ta là cô nương thứ xuất do thiếp thất sinh ra.Đám khuê trung mật hữu đều nói, khắp kinh thành, người có số may nh...
06/06/2026

[Hoàn] Ta là cô nương thứ xuất do thiếp thất sinh ra.

Đám khuê trung mật hữu đều nói, khắp kinh thành, người có số may nhất chính là ta.

Đích mẫu khoan hòa, huynh tỷ thương yêu.

Phụ thân cũng vì sủng ái di nương mà coi trọng ta hơn vài phần.

Chỉ có di nương vẫn thường thở dài lo lắng:

“ Tố Tố sinh ra xinh đẹp như vậy, lại là thứ xuất. Sau này nếu có công tử nhà cao cửa rộng muốn nạp con làm thiếp, biết phải làm sao đây?”

Ta hiểu nỗi đau âm ỉ trong lòng di nương vì thân phận làm thiếp.

Vì vậy, ta nói với vị thế tử Thừa Ân hầu phủ, cũng là thanh mai trúc mã của ta:

“Ta, Bùi Di Tố, thà làm thê tử nhà nghèo, quyết không làm thiếp nhà cao cửa rộng.”

Giang Bái Thành trịnh trọng nhận lời.

Thế nhưng chỉ mới ngắn ngủi mười ngày.

Ta đã bắt gặp hắn thề thốt son sắt dỗ dành đích tỷ của ta:

“Muội muội nàng xuất thân thứ nữ, không xứng làm chính thê của ta. Ta chỉ muốn cưới nàng làm vợ.”

Một vệt đỏ ửng thoáng phủ lên gương mặt đích tỷ.

“Lời này của chàng là thật?”

Giang Bái Thành giơ tay phải lên thề:

“Tất nhiên là thật.”

“Nàng cứ yên tâm, ta lập tức hồi phủ bẩm rõ với phụ thân mẫu thân, chẳng bao lâu nữa sẽ đến xin mẫu thân nàng cho ta cầu thân.”

Ta đứng dưới hiên.

Chợt nhớ mười ngày trước, khi ta đến thỉnh an đích mẫu, đã nghe thấy phu nhân Thừa Ân hầu nói với đích mẫu một câu.

“Di Tú nhà ngươi nay càng lớn càng xinh đẹp động lòng người. Nếu ta thay Bái Thành sính nàng làm thê, chẳng biết ngươi có ưng thuận hay không?”

Đích mẫu nâng chén trà, chậm rãi gạt nhẹ mặt trà.

Chỉ xem như phu nhân Thừa Ân hầu đang nói đùa.

“Bái Thành nhà ngươi từ nhỏ đã thân cận với Di Tố nhà ta.”

“Nay ngươi lại nói muốn thay hắn sính Di Tú, chẳng lẽ hồ đồ rồi sao?”

Phu nhân Thừa Ân hầu che miệng cười.

“Bái Thành và Di Tố, chẳng qua chỉ là trò vui đùa thuở nhỏ mà thôi.”

“Nhà các ngươi tuy đối xử với hai nữ nhi không phân biệt, nhưng Di Tố rốt cuộc vẫn là thứ xuất, sao xứng làm chính thê?”

Thấy đích mẫu vẫn không lên tiếng, phu nhân Thừa Ân hầu lại nói tiếp:

“Nói ra thì cũng có không ít nhà muốn nhờ ta làm mai cho Di Tố.”

“Ngay cả phu nhân Trung Dũng hầu cũng muốn xin Di Tố về làm quý thiếp cho ấu tử nhà bà ta đấy.”

“Keng” một tiếng khẽ vang.

Đích mẫu trầm mặt khép nắp chén trà lại.

“Di Tố nhà chúng ta sẽ không làm thiếp cho ai hết. Lời này sau này đừng nhắc nữa.”

“Ngươi và ta là tỷ muội khăn tay, ta mới dung cho ngươi nói những lời ấy. Nếu để lão gia nhà ta nghe thấy, e rằng sẽ phải tiễn khách ngay.”

……

Ta nghe ra sự bất mãn của Hầu phu nhân đối với thân phận của ta.

Chỉ là ta nghĩ, Giang Bái Thành nhất định có thể thuyết phục mẫu thân hắn.

Lại nghĩ rằng.

Thanh mai trúc mã bao năm, khúc mắc và sự cố chấp trong lòng ta, hắn chắc chắn cũng hiểu.

“Giang Bái Thành, chàng nhớ cho kỹ.”

Ta đi tìm hắn, gần như ném sạch thể diện nữ nhi ra sau đầu, thẳng thắn nói với hắn:

“Ta, Bùi Di Tố, thà làm thê tử nhà nghèo, quyết không làm thiếp nhà cao cửa rộng.”

“Nếu chàng muốn ở bên ta, nhất định phải cưới ta làm chính thê. Bằng không, dù ta có đoạn tuyệt ân nghĩa với chàng, cũng tuyệt đối không đáp ứng.”

Khi ấy, hắn nói chắc như đinh đóng cột.

“Tấm lòng của nàng, ta đương nhiên hiểu.”

“Nàng yên tâm, ta nhất định sẽ dùng kiệu tám người khiêng, mai mối đàng hoàng, cưới nàng qua cửa.”

Mà nay, hắn cũng thề thốt son sắt như vậy.

Nhưng lại nói với đích tỷ, giẫm ta xuống bùn đất.

“Di Tố chẳng qua là thứ xuất, sao có thể làm tông phụ Hầu phủ?”

“Xưa nay ta và nàng ấy chẳng qua chỉ là bạn chơi cùng nhau mà thôi, nào có nửa phần tình ý nam nữ.”

“Ta chỉ một lòng ái mộ nàng, chỉ muốn cưới nàng làm thê.”

Sinh mẫu của ta là thiếp thất phụ thân nạp khi ra ngoài nhậm chức.

Phụ thân làm quan bên ngoài tám năm, trong đó sáu năm đều ở cùng nương ta.

Về sau thăng chức hồi kinh, ông cũng không nạp thêm thiếp thất nào khác.

Người trong phủ đều biết.

Phụ thân đối với đích mẫu là kính trọng, còn đối với nương ta, là thật sự động lòng.

Ai nấy đều nói nương ta mệnh tốt.

Chẳng qua chỉ là nữ nhi của một tiểu quan địa phương, vậy mà lại được thứ tử Bùi thị nhìn bằng con mắt khác.

Chỉ có ta biết nỗi đau trong lòng nương.

Bà cố nhiên yêu phụ thân, không hối hận vì đã gặp phụ thân.

Nhưng bà cũng đau.

Làm thiếp, bà không thể mặc chính hồng.

Không thể đường đường chính chính ra ngoài giao tế với các phu nhân khác.

Mà nữ nhi bà khổ cực mang thai mười tháng sinh ra, chỉ có thể gọi bà là di nương, không thể gọi bà là mẫu thân.

Rõ ràng nữ nhi của bà chỉ nhỏ hơn nữ nhi của phu nhân hai tháng, nhưng trước sau vẫn phải thấp hơn tỷ tỷ một bậc.

Bởi vì nữ nhi của bà chỉ là thứ xuất.

Sinh mẫu chỉ là thiếp thất.

Nương ta quá đau.

Vì vậy bà vô cùng sợ ta đi lại vết xe đổ của bà.

Từ nhỏ bà đã nghiêm khắc với ta, dạy ta đức hạnh, lời ăn tiếng nói, dung mạo, nữ công, mọi thứ đều phải xuất sắc.

Bà nghĩ, có lẽ như thế, có thể bù đắp phần nào thiếu sót trong xuất thân của ta.

Đợi đến khi tương lai nghị thân, có thể gả vào một nhà thể diện, làm chính phòng nương tử.

Ta hận Giang Bái Thành bội ước.

Nhưng cũng hiểu lựa chọn của hắn.

Đích tỷ tuy tài học không bằng ta, nhưng dung mạo thanh tú đoan trang, tính tình hiền nhã thục đức.

Huống chi nàng là đích nữ Bùi thị, mẫu thân xuất thân danh môn Thôi thị.

Hiện giờ đã không còn thời gian oán hận nữa.

Ta nhất định phải mau chóng tìm được một nam tử khác bằng lòng cưới ta.

Ta quyết tâm đoạn tình với Giang Bái Thành, tìm người thích hợp khác để hôn phối.

Nhưng ta không ngờ Giang Bái Thành lại có thể vô sỉ đến mức ấy.

“Di Tố!”

Khi gặp ta, trên mặt hắn đầy vẻ như vừa trút được gánh nặng.

“Ta đã bẩm rõ với phụ mẫu, sắp nghị thân với Di Tú rồi.”

Thấy ta im lặng không nói, Giang Bái Thành vội vàng tiếp lời:

“Nhưng nàng yên tâm, ta tuyệt đối không bỏ mặc nàng.”

“Mẫu thân đã hứa với ta rồi, đợi Di Tú qua cửa, sẽ cho phép chuyện của ta và nàng!”

Trong lòng ta đã sinh khó chịu.

“Chuyện của ta và chàng?”

Nhìn thần sắc như đang dâng bảo vật của Giang Bái Thành, ta dịu giọng hỏi:

“Đã muốn thành thân với tỷ tỷ, vậy ta và chàng còn có thể thành chuyện gì?”

“Nàng làm thiếp của ta, chẳng phải chúng ta có thể trường tương tư thủ hay sao?”

Giang Bái Thành buột miệng thốt ra.

“Nàng yên tâm,” hắn lại chột dạ bổ sung, “tuy không thể cho nàng danh phận phu nhân, nhưng tính tình tỷ tỷ nàng thế nào nàng cũng biết, nàng ấy tuyệt đối sẽ không làm khó nàng.”

“Ta cũng sẽ thương nàng, yêu nàng như trước. Như vậy chẳng phải là đại hoan hỉ sao?”

Ta bị bộ mặt ấy của hắn làm ghê tởm đến gần như muốn nôn.

“Rõ ràng ta đã nói với chàng, ta sẽ không làm thiếp! Càng sẽ không cùng tỷ tỷ chung một phu quân!”

“Vì ta, nàng hy sinh một chút thì có gì không được?!”

Giang Bái Thành cau mày.

“Sao nàng lại nhỏ nhen như vậy?”

“Rõ ràng ta đã bảo đảm với nàng rồi. Thiếp chẳng qua chỉ kém một danh phận, có ta ở đây, còn có gì không tốt?”

“Có gì không tốt?”

Ta cười lạnh.

Giơ tay lên, hung hăng tát vào mặt hắn:

“Xem như trước đây ta nhìn lầm chàng! Chàng cút cho ta!”

Ta tức giận đến cực điểm, một ánh mắt cũng không muốn nhìn nam nhân mà ta từng cho rằng có thể phó thác cả đời này nữa.

Chỉ là đi quá vội, ta va phải một nữ tử mặc váy màu vàng nhạt.

“Xin lỗi,” ta vội vàng nhét cho nàng vài mẩu bạc vụn, “nếu cô nương có việc gì, cứ đến Bùi phủ ở phía đông thành tìm ta.”

Chẳng hiểu vì sao, thần sắc nàng nhìn ta có chút kinh ngạc.

Nhưng khi ta nhìn kỹ lại, nàng chỉ cúi đầu, tránh ánh mắt của ta, lí nhí đáp vâng.

Mà ta nóng lòng hồi phủ, nên cũng không truy cứu sâu.

“Tỷ tỷ!”

Ta không chờ nổi muốn kể bộ mặt thật của Giang Bái Thành cho đích tỷ nghe.

Vốn dĩ, tuy hắn bội lại lời hứa với ta, nhưng đó cũng chỉ là lẽ thường tình của con người.

Thêm vào tình nghĩa thanh mai trúc mã mười mấy năm, ta chỉ nghĩ từ nay vạch rõ ranh giới, không qua lại nữa.

Thế nhưng hắn rõ ràng biết sự kiên trì của ta, lại vẫn mặt dày vô sỉ muốn hưởng phúc Nga Hoàng Nữ Anh.

Thật đáng hận.

Thật bất nghĩa.

Một kẻ bội ước lại mất tín nghĩa, sao xứng với đích tỷ!

Đích tỷ đang thêu hà bao, nghe vậy mỉm cười ngẩng đầu:

“Tố Tố đến rồi, mau ngồi đi.”

Hà bao màu xanh.

Chính là màu ngày trước Giang Bái Thành từng nói mình yêu thích.

Trong lòng ta nảy sinh một dự cảm chẳng lành, thử hỏi nàng:

“Hà bao này, là thêu cho huynh trưởng sao?”

Đích tỷ mím môi cười khẽ.

“Hà bao của huynh trưởng, tự nhiên có tẩu tẩu lo liệu.”

Nàng mang vẻ thẹn thùng, thấp giọng nói:

“Cái này ta thêu cho Bái Thành.”

Trước đây ta vậy mà chưa từng nhận ra, đích tỷ đối với Giang Bái Thành là có tình.

“Vốn dĩ ta còn tưởng hắn ái mộ muội, tương lai nhất định sẽ thành thân với muội.”

Hàng mi đích tỷ khẽ run.

“Kết quả mấy ngày trước, hắn vậy mà lại nói người hắn thích là ta.”

“Muội có hiểu tâm trạng của ta khi ấy không?”

Hai má nàng đỏ bừng một mảnh.

“Ta thật sự là…… vừa kinh ngạc, vừa vui mừng, lại vừa sợ hãi.”

“Nhưng nếu hắn không tốt như tỷ tỷ tưởng tượng thì sao?”

Trong chốc lát, ta không biết có nên nói với đích tỷ hay không.

“Nếu hắn không như ta nghĩ, vậy cũng chẳng sao.” Đích tỷ lại cúi đầu thêu tiếp. “Dẫu sao phu thê chẳng phải đều như vậy sao? Giống như mẫu thân và phụ thân, giữa hai người họ chẳng phải cũng có di nương của muội đó ư?”

Ta đã hiểu ý của đích tỷ.

Nàng không muốn nghe sự thật.

Không muốn biết, Giang Bái Thành kỳ thực vì thân phận của nàng mà bỏ ta, chọn nàng.

Hóa ra đối với việc phụ thân thiên sủng nương ta, trong lòng đích tỷ cũng có oán.

Nỗi oán ấy khiến ta không thể mở miệng thêm nữa.

Đích tỷ một lòng muốn gả cho Giang Bái Thành, cũng không muốn nghe lời ta.

Nhưng đích mẫu chưởng gia hơn hai mươi năm, chuyện trong phủ từ trên xuống dưới không gì có thể giấu được bà.

Những lời mạo phạm mà Giang Bái Thành nói với ta, đích mẫu nhất định đã biết, sẽ không thật sự cho phép đích tỷ và Giang Bái Thành định thân.

Đại sự hôn nhân của đích tỷ, đã có đích mẫu lo liệu.

Còn nương ta lại không thể giúp ta.

Sau đó, Giang Bái Thành lại nhờ tiểu tư đưa đến mấy phong thư, ta đều trả về.

Nhưng ta cũng sợ, sợ Giang Bái Thành không chịu bỏ qua.

Yến thưởng hoa ở phủ Trưởng công chúa.

Ta quyết tâm phải nắm lấy cơ hội, trò chuyện tử tế với những nam tử có khả năng cưới ta, tìm ra người thích hợp nhất.

Ấu tử của Phiêu Kỵ tướng quân từng đọc sách luận do ta viết.

Cũng từng lén tặng hoa cho ta trong yến thưởng hoa năm ngoái.

Nhưng lần này gặp mặt, ánh mắt hắn lại né tránh.

“Bùi nhị tiểu thư, lâu rồi không gặp.”

Ta phúc thân, vừa định nói chuyện.

Hắn đã vội vội vàng vàng mở miệng:

“Biểu muội tại hạ lần đầu tham dự yến thưởng hoa của Trưởng công chúa, gia mẫu dặn tại hạ phải trông nom nhiều hơn, vậy tại hạ không quấy rầy nhị tiểu thư nữa.”

Không đợi ta đáp lời, hắn đã vội vàng xoay người rời đi.

Tam công tử nhà Ngự sử ngày trước ở thi hội cũng từng mượn thơ bày tỏ hảo cảm với ta.

Nhưng hôm nay vừa từ xa trông thấy ta, hắn đã thẳng thừng tránh đi.

Còn có công tử nhà tu soạn Hàn Lâm viện, thứ tử nhà Đại Lý tự khanh……

Đều là con cháu quan lại từng bày tỏ lòng ái mộ và tán thưởng ta.

Vậy mà hôm nay ai nấy đều như sợ tránh không kịp, ngay cả một câu cũng không muốn nói nhiều với ta.
20469
-----------------------------
Xem trộn bộ tại phần bình luận nhé 🐳
07:40:52 6/6/2026

Address

102/5 Trường Sa, Quận Bình Thạnh
Quận 8

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Bán Tửu Nhân Gian - 半酒人間 posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share