11/11/2021
Quéo quéo quéo ! tiếng còi hú quen thuộc khiến người nghe rợn người , hồi hợp và toát mồ hôi . Không biết là gì đây ? Mong rằng nó chỉ là chở người bệnh thông thường , đừng là bệnh nhân F0 đang trở nặng , cái thời covy đã âm ưu lắm rồi không nên tô đậm thêm nét chấm phá nào hết ! Nó đã dần biến con người lịch lãm , yêu đời, hào sãng của tg não phẳng và đầu láng bóng như mình trở nên ưu buồn tự kỹ thế này ! Từ khi thấy được hình ảnh đó ! Một hình ảnh mà ai nghe cũng cảm thấy rung động không cầm được nước mắt , cảm giác nhói đâu đó ở trong tim , khiến ta lặng đi và suy ngẫm lại những gì đã xảy ra trong cuộc sống này ! Trong cái thời mà ai ai cũng đang cầu nguyện cho nó qua đi thật mau , thật xa và không bao giờ trở lại ! Một hình ảnh đau thương và buồn tủi !
….Ánh mắt buồn , thơ thẩn nhìn xa xăm….
…..Bầu trời chiều , nắng diệu bổng tối sầm….
….Bà ngồi đó , lặng tâm , ông đi mãi…
….Vẫn còn đó , món quà cầm trên tay…
…Năm mươi năm , gắn bó còn xót lại …
…Một mảnh đời , cô quạnh chốn nhân gian …
…Thời covit đau buồn và lặng lẽ…
…Những mãnh đời bất hạnh , lắm lầm than ..
Một sự gắn bó 50 năm ! 50 năm ! Mà sẽ rất lâu và rất ít để có thế nhắc đến trong cái thời văn minh như thế này ?
Một hình ảnh ông bà cụ đẩy nhau trến chiếc xe lăn ,rong ruổi khắp phố phường không nơi nương tựa , không nhà , không cửa không chốn nương thân ! Rồi con cháu họ đâu ? Gia đình dòng họ đâu ? Họ ở nhập cư hay người bản địa ? Rất nhiều câu hỏi được đặt ra xoay quanh cái não phẳng lì của tôi . Họ có thế sống thế này suốt ngần ấy năm ? Trần minh còn có “ củ chuối “ , Lão Hạc còn có “ con vàng “ vậy nếu xét theo hộ nghèo chắc cũng có thể vô diện “ nghèo vô cực “ ! Rồi không biết có bao nhiêu người như vậy ? Mới nghĩ thôi đã cảm thấy lặng tâm !
Mặc dù họ như vậy , nhưng bù lại , có một tình yêu bền vững , một sự gắn bó mà khiến bao người thầm ước ! 50 năm !
Và bầu trời như sập xuống ! chuyện gì đến nó sẽ đến , sau những tháng này chống chọi , mạnh mẽ , không bao giờ khuất phục thì ……. Ông đã ra đi mãi mãi !!!! để lại bà lão một khoảng trống vô hồn ! Ông ra đi trông tĩnh lặng , nhẹ nhàng , ra đi mà đến nổi bà lão không hề hay biết , chắc có lẻ do sự bần cùng , một cảm giác trống rỗng , cái thời cô vy chết tiệt đã lấy đi sự điềm tỉnh , một khoảng trống mênh mong chết lặng ! Rồi sao này bà sống ra sao ! Mong rằng ông trời sẽ không lấy đi tất cả , mà sẽ cho bà một cuộc sống yên bình hơn ở quảng đường còn lại !
Ngẫm ! Ngẫm ! Ngẫm và Ngẫm !
Ngẫm ! Cho sự đời lắm cảnh lầm than .
Ngẫm ! Cho tình yêu muôn vàng vĩnh cữu
Ngẫm ! Cho cuộc đời sương gió mịt mù
Ngâm ! Cho cô đơn và cách đối nhân xử thế
Ngẫm ! Cho bề thế nguy nga của thời hiện đại
Ngẫm ! Cho nhân loại biết khi nào vượt qua
Ngẫm ! Cho tất cả ! Ngẫm ! Cho sự phân hoá ! Ngẫm ! Cho cuộc sống quanh ta !
Sau tất cả , không biết câu chuyện đi đến đâu , phía sau sâu xa làm sao ?, quá khứ như thế nào ? Ta tạm gác lại , và hãy nhìn vào hiện tại , một hình ảnh đẹp cho sự mạnh mẽ , một tình yêu đẹp , sự gắn bó bền lâu, xen lẫn sự bi thương , âu sầu , bầu trời ưu tối của một cuộc đời bất hạnh !
Mấy hôm nay ổng không mưa ! Chắc có lẽ sau cơn mưa cầu vòng sẽ hiện ! Mong cho thời covit sẽ chuyển sang một bầu trời tươi sáng !!!
P/s chém tới đây thôi 🙂 tôi lại trở về cuộc chiến cân não của mình “ hôm nay ăn gì “ :))
Nấu mì ăn đây :))