18/04/2026
Chiếc bàn ăn cũ nằm lặng lẽ ở góc bếp,
Như một người già trầm mặc, mang trong mình ký ức của cả một gia đình.
Những thớ gỗ đã ngả màu thời gian dường như vẫn còn thì thầm câu chuyện của những bữa cơm sum vầy, khi ta còn bé xíu, chân chưa chạm đất, ngồi chen giữa cha mẹ và ông bà.
Nó đã từng rung lên theo tiếng cười giòn tan, lặng im lắng nghe những câu chuyện đời, và cũng đã thấm cả những giọt nước mắt âm thầm.
Mỗi vết trầy xước là một kỷ niệm, mỗi đường vân là một đoạn hồi ức chưa từng phai.
Chiếc bàn ấy không chỉ là nơi đặt bát đũa, mà là nơi giữ lại hơi ấm của một thời đã xa nơi mà chỉ cần chạm tay vào, ta như nghe được tiếng gọi quen thuộc của mái nhà những bữa cơm chiều ấm áp, của những người thương yêu nhất.......Nhớ lắm