15/03/2025
Đã bao lần tôi khóc thầm một mình trong phòng làm việc, chỉ mong có một người thật sự lắng nghe. Tôi không thể chia sẻ với nhân viên, vì họ nhìn tôi như một lãnh đạo phải vững vàng. Tôi không thể chia sẻ với bạn bè, vì ai cũng nghĩ rằng tôi đã có tất cả. Tôi lại càng không thể chia sẻ với chồng, vì tôi không muốn anh thấy tôi yếu đuối.
Có những đêm dài mất ngủ, tôi nằm trăn trở nghĩ về tương lai của doanh nghiệp. Trong khi chồng tôi đã yên giấc, tôi vẫn còn cặm cụi với những bảng báo cáo, những con số tài chính lạnh lùng. Tôi không dám than thở, vì tôi sợ nếu mình nói ra, anh sẽ chỉ bảo tôi: "Đã vậy thì nghỉ đi!" Nhưng tôi biết mình không thể dừng lại. Tôi đã đi quá xa để có thể quay đầu.
Là một nữ doanh nhân, tôi có thể bước vào những căn phòng đầy người, bắt tay hàng chục đối tác, ký những hợp đồng triệu đô, nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi vẫn cảm thấy lạc lõng. Tôi khao khát một sự thấu hiểu, một người thật sự nhìn thấy những áp lực mà tôi đang gánh, một người không khuyên tôi "từ bỏ" mỗi khi tôi nói rằng tôi mệt.
Tôi không cần ai đó bảo tôi phải làm gì, tôi chỉ cần một người lắng nghe. Một người có thể ôm tôi khi tôi kiệt sức, nói với tôi rằng: "Anh biết em đã cố gắng rất nhiều rồi!"
Nhưng có lẽ, những người phụ nữ như tôi, vốn dĩ đã quen với việc mạnh mẽ, nên cũng không biết làm sao để được thấu hiểu.
Có thể tôi không phải là người duy nhất cảm thấy như vậy. Có thể ngoài kia, còn rất nhiều nữ doanh nhân khác cũng đang lặng lẽ chịu đựng, cố gắng gồng mình mạnh mẽ, trong khi trái tim thì đầy những vết xước.
Chúng ta không muốn hơn ai, cũng không muốn được thương hại. Chúng ta chỉ muốn có một ai đó hiểu rằng, làm một người phụ nữ đã khó, làm một người phụ nữ thành công còn khó hơn gấp bội phần.
Chúng ta cần một người chồng không phải để che chở, mà là để đồng hành.
Một người không bắt ta phải chọn giữa sự nghiệp và gia đình, mà cùng ta xây dựng cả hai.
Một người có thể không hiểu hết những gì ta làm, nhưng vẫn nắm tay ta và nói rằng:
"Anh tin em."