13/04/2026
BÍ MẬT SIÊU CẢNG CÁI MÉP THỊ VẢI: MỸ - TRUNG VÀ CÁC CƯỜNG QUỐC ĐANG KHAO KHÁT NHẢY VÀO "GIÀNH GIẬT" (PHẦN 2)
III. Siêu hệ sinh thái và nước đi chiến lược
- Tuy nhiên thì điều khiến các cường quốc thực sự phát sốt, chính là sự cộng hưởng của một siêu hệ sinh thái đang hình thành xung quanh Cái Mép Thị Vải.
- Việt Nam không chỉ xây một cảng, mà chúng ta đang tạo ra một cái hố đen, hút mọi nguồn lực kinh tế thông qua bộ ba: Cảng nước sâu Cái Mép Thị Vải, cộng siêu sân bay quốc tế Long Thành, cộng cao tốc Biên Hòa Vũng Tàu. Đây là một cấu hình hạ tầng chưa từng có trong lịch sử.
- Sân bay Long Thành, với công suất dự kiến là 100 triệu hành khách và 5 triệu tấn hàng hóa mỗi năm, sẽ kết nối trực tiếp với cụm cảng biển qua hệ thống cao tốc và đường sắt Biên Hòa. Sự kết hợp này sẽ biến khu vực phía Nam thành một trung tâm trung chuyển đa phương thức: biển - không - bộ cực kỳ lợi hại. Hàng hóa từ khắp nơi trên thế giới có thể cập cảng Cái Mép Thị Vải, sau đó thì chỉ mất 30 phút để đến kho hàng của sân bay Long Thành và bay đi bất cứ đâu trên thế giới. Đây chính là cái bánh quá thơm mà bất kỳ một cường quốc nào nếu chậm chân, cũng sẽ mất quyền kiểm soát kinh tế tại khu vực năng động nhất Đông Nam Á.
- Chưa dừng lại ở đó, Việt Nam đang tham vọng biến khu vực này trở nên khổng lồ hơn nữa, với dự án Khu thương mại tự do Cái Mép Hạ, rộng gần 1.700 ha. Đây sẽ là nơi mà các tập đoàn toàn cầu đặt nhà máy, trung tâm logistic và đóng gói ngay sát cầu cảng. Khi đó thì Cái Mép Thị Vải không còn là một điểm trung chuyển, mà là một siêu nhà máy nằm ngay trên mặt nước, khiến cho sự phụ thuộc của thế giới vào nút thắt chiến lược này, trở nên không thể đảo ngược.
- Đứng trước sự khao khát và những toan tính nuốt chửng của các siêu cường, Việt Nam không chọn cách đóng cửa bảo mật, mà chọn một chiến lược cao tay hơn nhiều, đó là xé nhỏ miếng bánh để trị.
+ Tại cụm cảng Cái Mép Thị Vải, bạn sẽ thấy một bản đồ sở hữu cực kỳ thú vị và mang đậm tính toán chiến lược. Việt Nam tuyệt đối không để bất kỳ một quốc gia nào độc chiếm toàn bộ hệ thống cầu cảng. Thay vào đó, chúng ta chia nhỏ khu vực này cho nhiều ông lớn khác nhau cùng quản lý.
+ Bến cảng SSIT có sự hiện diện của người Mỹ, bến CMIT có dấu ấn của Đan Mạch và châu Âu, bến TCIT lại có sự góp mặt của Nhật Bản và Đài Loan. Việc chia năm xẻ bảy này, không phải vì chúng ta quá thiếu vốn, mà là để tạo ra một thế cân bằng lực lượng. Khi tất cả các cường quốc đều có lợi ích sát sườn tại đây, họ sẽ tự kiềm chế lẫn nhau để bảo vệ tài sản của chính mình.
+ Ở giữa cái ma trận quyền lực đó, các doanh nghiệp nhà nước như Tân Cảng Sài Gòn hay Vinalines, luôn giữ vai trò là người cầm trịch, là vị trọng tài quyền lực, điều phối mọi hoạt động. Đây chính là cách Việt Nam hóa giải tham vọng độc tôn của những gã khổng lồ, biến Cái Mép Thị Vải thành một sân chơi chung, mà ở đó, luật chơi sẽ do người Việt đặt ra.
- Tuy nhiên thì tham vọng của Việt Nam không chỉ dừng lại ở việc thu phí bốc xếp thuê, một nước đi chiếu tướng khác đang được triển khai mạnh mẽ, chính là việc xây dựng khu thương mại tự do tại Cái Mép Hạ, rộng gần 1.700 ha, đây sẽ là đòn đánh trực diện vào chuỗi cung ứng toàn cầu. Thay vì để hàng hóa chỉ đi ngang qua cảng rồi biến mất, chúng ta sẽ tạo ra một không gian mà ở đó, các cường quốc phải mang nhà máy, công nghệ và kho tàng đến đặt ngay cạnh cầu cảng. Họ cũng sẽ phải nỗ lực để bảo vệ sự ổn định và an ninh của khu vực Cái Mép Thị Vải, hơn bất kỳ ai khác, vì đó chính là mạch máu nuôi sống nhà máy của họ.
- Việt Nam đang từng bước chuyển mình từ một nước làm thuê, sang những người làm chủ hệ sinh thái, buộc các siêu cường phải phụ thuộc ngược lại vào mình. Đây là một sự hoán đổi vị thế đầy ngoạn mục trên bàn cờ kinh tế. Nhìn rộng ra, Việt Nam đang chơi một ván cờ cân não với sự tỉnh táo tối đa. Chúng ta tận dụng nguồn vốn khổng lồ và kỹ thuật vận hành tiên tiến của Mỹ, Nhật, Châu Âu để hiện đại hóa hạ tầng đất nước, nhưng chúng ta vẫn giữ chặt chìa khóa cửa nhà trong tay.
- Bài học về những quốc gia mất quyền kiểm soát cảng biển vì bẫy nợ như Sri Lanka, luôn là một lời nhắc nhở đắt giá.
- Tại Cái Mép Thị Vải, chủ quyền quốc gia luôn được đặt lên trên hết: mỗi đồng vốn ngoại đổ vào đều được giám sát chặt chẽ, đảm bảo rằng hạ tầng này sẽ mãi mãi thuộc về người Việt, phục vụ cho lợi ích của dân tộc Việt Nam.
- Ở cụm cảng Cái Mép Thị Vải, mỗi container được bốc lên không chỉ đơn thuần là hàng hóa tiêu dùng, mà đó là một quân cờ trong cuộc chiến giành giật tầm ảnh hưởng khốc liệt, giữa Washington và Bắc Kinh, ngay tại sân nhà của chúng ta.
- Việt Nam không chọn phe, chúng ta chọn lợi ích dân tộc, và chọn cách trở thành mắt xích không thể thiếu của thế giới này.
(nguồn- Tạo lập chứng khoán)