20/09/2025
“Hôm nay khi ngồi viết những dòng này, đôi tay em run lên, không phải vì sợ, mà vì xúc động. Em biết mình đang thật sự sống trong giấc mơ của tuổi thơ, giấc mơ được mặc áo trắng, ngồi trong lớp học dưới mái trường giáo dục thường xuyên, tiếp nối con chữ tưởng chừng đã dang dở cả một đời.
Ngày bé, em theo ngoại đi bán vé số dọc những con đường chợ Thị Nghè. Đêm đến, hai bà cháu lại lom khom bên bãi rác, mong tìm được vài cọng rau còn ăn được, vài trái cây chưa hư. Khi ấy, trường lớp đối với em xa xỉ lắm. Hình ảnh học trò với đồng phục tinh tươm, tan học về bên ba mẹ... với em chỉ là giấc mơ nhìn từ xa. Bởi em và những đứa trẻ mưu sinh khác chỉ có bộ đồ lấm lem, đôi dép sứt quai, cầm cuốn tập cũ tập tành học chữ sau một ngày rong ruổi mưu sinh.
Từ khi ngoại lâm b,ệnh rồi m,ất, em bơ vơ giữa thành phố, không cha, không mẹ, không còn cả con chữ. Đã từng có lúc em nghĩ đời mình sẽ chỉ mãi tối tăm, quẩn quanh trong miếng ăn manh áo. Nhưng em yêu chữ lắm. 12 tuổi, mỗi khi đi làm về, em lại ngồi bên một người chị quen, đánh vần từng chữ, giải từng bài toán. Chính tình yêu ấy đã dẫn đường, để năm 18 tuổi, em có thể làm một công việc ổn định ở siêu thị, như bao người bình thường khác. Nhưng trong sâu thẳm, giấc mơ được đi học, được ngồi dưới mái trường chưa bao giờ tắt.
Năm nay, em quyết định xin lại giấy tờ để trở lại trường. Ngày đứng trước cổng tiểu học cũ, nơi từng là khởi đầu của giấc mơ dang dở, mắt em đã rươm rướm. Bước chân run rẩy, không phải vì sợ người ta chê cười, mà vì em lo lắng: liệu mình có thể lo nổi học phí khi phải tạm gác công việc chính để đi học lại? Nhưng em tự nhủ: có thể bán tiểu cầu, có thể đi làm mướn, rửa chén, rửa bát… miễn sao còn cơ hội học tập, em sẽ không lùi bước. Em ước mơ được tốt nghiệp đại học trước tuổi 30, và em tin vào con đường mình chọn.
Hôm nay là tuần thứ 2 em đến lớp 6 tại trường GDTX quận 6. Ngồi dưới căn tin, trước mặt là cốc trà sữa và đĩa mì trộn, những điều vốn dĩ rất bình thường với bao học sinh khác mà em lại thấy hạnh phúc đến rơi nước mắt. Trong lòng em chỉ vang lên một điều duy nhất: Mình được đi học rồi. Đây là trường của mình, mình có thầy cô, mình được làm một học sinh thật sự rồi...
Tán lá vàng mùa thu, đồng phục trắng, đôi mắt trong veo... Một đời học chữ, một đời làm người.
Em là Huỳnh Thị Như Quỳnh, 22 tuổi, học sinh lớp 6C, trường GDTX Quận 6.”
Chia sẻ của bạn Huỳnh Thị Như Quỳnh trong nhóm Cháo Hành Miễn Phí