18/10/2025
TIẾNG CHIM RỪNG
Xa nghe chim hót bên rừng
Sao lòng rộn rã như mừng như vui.
Vui gì chín tám năm đi
Mà không để lại những gì trần gian
Rổng rang với “nợ tang bồng“
Tiếc chưa “trang trắng“ reo mừng vỗ tay
Nói ra biết trước Phật rầy
Lo ngày vĩnh biệt cuộc đời dễ chăng
Lỡ mà ì ạch khó khăn
Thì đâu có khác trần gian nhiều người
Nghĩ thì “nó” nghĩ vậy thôi
Tùy thuận pháp tánh Phật còn phải theo
Khi con người biết xã bỏ những thú vui giả tạm của thế gian để phát huy triệt để tiềm năng của lòng Từ bi và Trí tuệ thì họ sẽ có an lạc, thanh tịnh của Niết bàn mà không cần cầu xin, van vái gì hết, bởi vì Niết bàn Bồ-đề vốn đã có sẵn trong họ chớ không do Phật trời ban tặng.
“Xa nghe chim hót bên rừng
Sao lòng rộn rã như mừng như vui"
Cũng cần nói thêm rằng, lấy trí tuệ làm sự nghiệp không phải là lấy chút ít hiểu biết Phật Pháp để đi thuyết giảng làm kế sinh nhai, đi cúng đám để kiếm tiền, lập đạo tràng tu tập để xây dựng chùa tháp…
Cho nên, tất cả những ai đang theo đuổi con đường học Phật hãy thức tĩnh để xác định mục đích học tập của mình. Học Phật vì cái gì? Vì để trở thành pháp sư nỗi tiếng, vì để đạt đến cấp độ của một vị Thiền sư minh triết, vì để có vị trí trong giáo hội, vì để có một chút danh vị, lợi dưỡng nào đó… thì xin dừng lại, và xin thành thật khuyên rằng: "Đức Phật Bổn Sư của chúng ta đã rũ bỏ hết, còn mình thì lại ôm vào “. Thế có nghịch lý không ?
Trong đạo, những thứ ấy có, nhưng mà chẳng có gì lấy làm hảnh diện đâu, nếu không muốn nói là “tu danh vọng, tu lợi nhuận“.
Xin hãy xác định lại, lấy trí tuệ làm sự nghiệp, chính là sự nghiệp giác ngộ giải thoát.
“Vui gì chín tám năm đi
Mà không để lại những gì trần gian
Rổng rang với “nợ tang bồng“
Tiếc chưa “trang trắng“ reo mừng vỗ tay.
Khi “vô minh“ xuất hiện, thì “sinh tử “ có mặt. Đó là những mắc xích không thể thiếu trong thập nhị nhân duyên. Còn sinh tử là còn khổ đau. Ai rồi cũng phải đến điểm sau cùng của con đường đi của “Sanh - Lão - Bệnh… rồi CHẾT“, đó là chân lý.
Cho dù là Nhà vua hiền đức hay Cao tăng Hòa thượng… tu chân chính lâu năm cũng không tránh khỏi.
Có điều “lắng đọng“ trong tâm trí miên man của những người gọi là đã trả xong “Nợ tang bồng “ … thì họ vẩn lo "ngày ra đi" của mình có ngọt ngào hay không ! Họ vẩn “ngán ngẫm và nghĩ suy“ đến những sợi dây, ống tiêm, máy thở, bình oxy xung quanh tấm thân ngũ uẩn giả tạm của mình, “níu kéo“ cho mình được thêm phút giây “Ở trọ trần gian“ …
“Nói ra biết trước Phật rầy
Lo ngày vĩnh biệt cuộc đời dễ chăng
Lỡ mà ì ạch khó khăn
Thì đâu có khác trần gian nhiều người"
Tài sản, quyền lực, danh vọng, khổ vui, vinh nhục, được mất… Nếu đã là “Sát thủ thú“ thì ai cũng vướng kẹt. “Thánh nhân” do thế gian tôn vinh còn gặp phải, thì nói gì đến phàm phu .!?
Tham mê sắc dục là tại cái nhìn của người còn vô minh chớ thiên nhiên lúc nào cũng thanh tịnh hồn nhiên, không có ô nhiễm.
Con người cũng thế, ai ai cũng nhìn thế gian bằng con mắt tham đắm dục tình thì cái gì cũng mê cũng thích … Nhưng cũng chính con người đó, bây giờ hiểu đạo mà nhận biết rằng vạn pháp giai không, nên không còn chấp thủ, đắm say.
Hiểu được rằng: Tất cả chỉ là phương tiện để sống chớ đừng xem nó là cứu cánh của cuộc đời.
Sống đúng như vậy thì sẽ có tâm thanh tịnh tức là Phật tánh hiển bày, và cũng là:
“Tùy thuận pháp tánh Phật còn phải theo“ ...
Như Huyễn Thiền Sư
HT. Từ Thông
Ẩn bớt