Đồ Thờ Hồng Phong Cơ Sở Việt Trì

Đồ Thờ Hồng Phong Cơ Sở Việt Trì Chuyên cung cấp đồ thờ

Là một con người có thể nghèo tiền, nghèo bạc chứ đừng bao giờ để nghèo tâm hồnTrong cuộc sống chúng ta có thể vui vẻ ch...
09/05/2022

Là một con người có thể nghèo tiền, nghèo bạc chứ đừng bao giờ để nghèo tâm hồn

Trong cuộc sống chúng ta có thể vui vẻ chấp nhận thiếu thốn hơn một chút về vật chất. Nhưng đừng cho phép bản thân thiếu thốn về tâm hồn, tình yêu thương. Bởi vì tâm hồn mới thực sự quyết định bạn có thật sự có cuộc sống vui vẻ và hạnh phúc cả đời hay không.

Trong cuộc sống chắc hẳn không ai thích nghèo khó, nhưng suy cho cùng thì nghèo khó về vật chất có thể thông qua nỗ lực chăm chỉ mà có thể cải thiện, nhưng “nghèo về tâm hồn” thì rất khó để cải biến và khó tìm được hạnh phúc thật sự.

Đối với những người giàu có về tâm hồn thì hạnh phúc thật sự của họ xuất phát từ nội tâm chứ không phải những thứ hào nhoáng bên ngoài, họ có thể nghèo khó về vật chất một chút, thiếu thốn tiền hơn một chút, nhưng họ luôn cảm thấy đủ và vui vẻ, trân trọng những gì mình có.

Ngược lại với những người giàu có, có nhiều vật chất hơn nhưng họ lại chưa bao giờ cảm thấy đủ, họ cứ một đời theo đuổi danh lợi và tiền tài, có được thứ này thì lại muốn thứ kia, đến khi về già vẫn cảm thấy chưa đủ, chưa hạnh phúc.

Có một câu chuyện thế này: Trong một góc quán quen giữa lòng Hà Nội vào mùa đông, khi mọi người vẫn còn đang chầm chậm thưởng thức cốc chè nóng. Ngoài đường, hai mẹ con cô vệ sinh đô thị vẫn đang cặm cụi làm công việc thường nhật.

Bỗng đứa bé hỏi mẹ: Mẹ ơi, nghèo có vui không mẹ?

Mặt lấm tấm mồ hôi, người mẹ lấy tay gạt vội rồi trả lời: Thật ra chẳng có ai vui khi mình nghèo đâu con. Nhưng con cần phải hiểu người ta nghèo ở khía cạnh nào.
Mẹ ví dụ nhé, như hai mẹ con mình nghèo, phải đi làm công nhân vệ sinh đô thị. Nhưng đổi lại mình lại giàu tình yêu thương cho nhau.

Mẹ nghèo về tiền bạc, nhưng mẹ vẫn cho con học hành đủ để có thể giàu về tri thức.

Mẹ nghèo về tiền bạc, ít khi mua cho con được bộ quần áo mới. Nhưng đông nào về, con vẫn được mẹ nấu nước ấm cho tắm, ôm con mỗi khi ngủ.

Mẹ nghèo về tiền bạc, nhưng mẹ đâu cho con nghèo về nhân cách. Và việc con chọn đi phụ mẹ làm việc vào những ngày nghỉ học đã nói lên điều đó ở một đứa trẻ biết yêu thương, san sẻ.

Con nhìn xem, sẽ có những đứa bạn của con được ba mẹ đưa đón trên những chiếc xe sang trọng. Nhưng đâu ai chắc rằng chúng được “sưởi ấm yêu thương” nếu như ba mẹ quá nhiều việc
Hay con có thể hình dung, một ông giám đốc bận trăm nghìn công việc. Ông ấy có thể nhiều tiền thật, có thể đi những chiếc xe siêu sang, ngồi máy bay khoang hạng nhất. Nhưng hóa ra lại nghèo thời gian cho gia đình.

Đâu đó rồi con sẽ thấy, những đứa trẻ nhà giàu được ba mẹ cho nhiều tiền, quần áo sang trọng, thức ăn ngon. Nhưng hóa ra chúng đang nghèo cái tình thương. Chúng cần một cái ôm, một lời động viên, chia sẻ như cách mẹ làm với con.

Vì vậy, con đừng hỏi nghèo có vui không? Mà hãy hỏi rằng trong cái nghèo đó, người ta có thể tìm cho mình cái “giàu” khác hay không?. Đó là tùy cảm nhận và góc nhìn của mỗi người, cũng như sự lựa chọn của họ.

Như bạn biết đấy, vật chất và tinh thần là hai mặt trọng yếu trong đời sống con người chúng ta. Cả hai thứ đó đều góp phần mang lại cảm giác hạnh phúc cho con người. Nếu vật chất và tâm hồn viên mãn, con người sẽ thấy cuộc đời thật ý nghĩa.

Nhưng không phải ai cũng may mắn giàu có được cả hai điều đó. Tuy nhiên, nghèo khó, thiếu thốn về vật chất thì bạn có thể thông qua học tập, nỗ lực làm việc rồi dần dần có thể cải thiện, còn “nghèo nàn về tâm hồn” thì bạn phải nỗ lực gấp nhiều lần thì mới có thể thay đổi được.
Người xưa từng nói “Nhà nghèo chỉ nghèo một lúc, tâm nghèo thì nghèo cả đời”. Nếu như chúng ta muốn có cuộc sống giàu có, trước hết phải tu một cái tâm giàu, thì cuộc sống mới có thể trôi qua một cách sung túc vui vẻ được.
ps :Facebook Minh Phương

Phật dạy về phái yếuĐã mang thân phận con người, tất nhiên ai cũng có khổ đau. Nhưng người phụ nữ, vì nghiệp giới tính p...
08/05/2022

Phật dạy về phái yếu

Đã mang thân phận con người, tất nhiên ai cũng có khổ đau. Nhưng người phụ nữ, vì nghiệp giới tính phải mang thiên chức làm mẹ nên có cấu trúc tâm sinh lý đặc thù, làm phái yếu và dĩ nhiên có những đau khổ riêng khác biệt với phái mạnh, đàn ông...
Một thời Thế Tôn trú ở Ràjagaha, tại Trúc Lâm. Ngài cho gọi các Tỷ kheo:

Này các Tỷ kheo, có năm đau khổ riêng biệt mà người đàn bà phải gánh chịu, khác biệt với đàn ông. Thế nào là năm?

Ở đây, này các Tỷ kheo, người đàn bà lúc trẻ tuổi đi đến nhà chồng, không có bà con. Đây là đau khổ riêng biệt thứ nhất, người đàn bà phải gánh chịu, khác biệt với đàn ông.

Lại nữa, này các Tỷ kheo, người đàn bà có kinh nguyệt. Đây là đau khổ riêng biệt thứ hai, người đàn bà phải gánh chịu, khác biệt với đàn ông.

Lại nữa, này các Tỷ kheo, người đàn bà phải mang thai. Đây là đau khổ riêng biệt thứ ba, người đàn bà phải gánh chịu, khác biệt với đàn ông.

Lại nữa, này các Tỷ kheo, người đàn bà phải sanh con. Đây là đau khổ riêng biệt thứ tư, người đàn bà phải gánh chịu, khác biệt với đàn ông.

Lại nữa, này các Tỷ kheo, người đàn bà hầu hạ đàn ông. Đây là đau khổ riêng biệt thứ năm, người đàn bà phải gánh chịu, khác biệt với đàn ông.

Này các Tỷ kheo, đây là năm đau khổ riêng biệt, người đàn bà phải gánh chịu, khác biệt với đàn ông.

(ĐTKVN, Tương Ưng Bộ IV, chương 3, phẩm Trung lược, phần Đặc thù, Nxb Tôn Giáo, 2001, tr.384)

LỜI BÀN:

Đã mang thân phận con người, tất nhiên ai cũng có khổ đau. Nhưng người phụ nữ, vì nghiệp giới tính phải mang thiên chức làm mẹ nên có cấu trúc tâm sinh lý đặc thù, làm phái yếu và dĩ nhiên có những đau khổ riêng khác biệt với phái mạnh, đàn ông.

Đề cập đến những nỗi đau thầm kín, riêng tư của phụ nữ để hiểu, thông cảm và yêu thương họ là một cử chỉ tôn vinh và trân trọng. Một trong những nhu yếu quan trọng của con người là được hiểu, nhất là đối với phái yếu thì nhu cầu này tối cần. Trong xã hội hiện đại, người phụ nữ được quyền bình đẳng với nam giới trong mọi phương diện. Song, những giới hạn về nghiệp giới tính làm cho người phụ nữ không thể bình đẳng thực sự với nam giới và nam giới dù cho yêu thương phụ nữ đến mấy cũng không chia sẻ được, điển hình trong những bực bội, phiền toái dằng dặc mỗi tháng; sự nặng nề, mệt mỏi lúc mang thai; nỗi đau và hiểm nguy vượt cạn lúc sanh nở.
Ngày nay, xu thế giải phóng phụ nữ, bình đẳng xã hội đạt đến đỉnh cao. Vì thế, đa phần phụ nữ thoát khỏi hai nỗi đau riêng là về nhà chồng khi tuổi còn trẻ, không có người thân và hầu hạ đàn ông. Tuy nhiên, nỗ lực của một vài nhà khoa học và một số chị em ở các nước phát triển muốn giải phóng luôn cả thiên chức của người phụ nữ là một sai lầm lớn. Vì một người phụ nữ nếu không có kinh nguyệt, không mang thai và không sanh con sẽ không còn là phái yếu, phái đẹp mà thậm chí cũng chẳng phải là đàn bà nữa.

Hiểu để thông cảm và yêu thương người bạn đời của mình hơn là nhiệm vụ của người nam cư sĩ sống theo lời Phật dạy. Người phụ nữ cũng cần hiểu mình hơn, đặc biệt là ý thức rõ ràng về nghiệp giới tính của phái nữ để tự hoàn thiện mình, xứng đáng là phái đẹp.
Ps: Quảng Tánh

Phật dạy: Hãy tự mình nương tựa chính mình"Này Ananda, những ai sau khi Ta diệt độ, tự mình là ngọn đèn cho chính mình, ...
08/05/2022

Phật dạy: Hãy tự mình nương tựa chính mình
"Này Ananda, những ai sau khi Ta diệt độ, tự mình là ngọn đèn cho chính mình, tự mình nương tựa chính mình, không nương tựa một gì khác, dùng Chánh pháp làm ngọn đèn, dùng Chánh pháp làm chỗ nương tựa, không nương tựa vào một pháp gì khác..."

Một thời Thế Tôn trú ở Vesàli, dạy các Tỷ kheo:

Này Ananda, hãy tự mình là ngọn đèn cho chính mình, hãy tự mình nương tựa chính mình, chớ nương tựa một gì khác. Dùng Chánh pháp làm ngọn đèn, dùng Chánh pháp làm chỗ nương tựa, chớ nương tựa một gì khác. Này Ananda, thế nào là vị Tỷ kheo hãy tự mình là ngọn đèn cho chính mình, tự mình nương tựa chính mình, không nương tựa một gì khác, dùng Chánh pháp làm ngọn đèn, dùng Chánh pháp làm chỗ nương tựa, không nương tựa một gì khác?

Này Ananda, ở đời, vị Tỷ kheo, đối với thân quán thân, tinh tấn, tỉnh giác, chánh niệm, nhiếp phục mọi tham ái, ưu bi trên đời; đối với các cảm thọ... đối với tâm... đối với các pháp, quán pháp, tinh tấn, tỉnh giác, chánh niệm, nhiếp phục mọi tham ái, ưu bi trên đời. Này Ananda, như vậy vị Tỷ kheo tự mình là ngọn đèn cho chính mình, tự mình nương tựa chính mình, không nương tựa một gì khác, dùng Chánh pháp làm ngọn đèn, dùng Chánh pháp làm chỗ nương tựa, không nương tựa một gì khác.

Này Ananda, những ai sau khi Ta diệt độ, tự mình là ngọn đèn cho chính mình, tự mình nương tựa chính mình, không nương tựa một gì khác, dùng Chánh pháp làm ngọn đèn, dùng Chánh pháp làm chỗ nương tựa, không nương tựa vào một pháp gì khác, những vị ấy, này Ananda, là những vị tối thượng trong hàng Tỷ kheo của Ta, nếu những vị ấy tha thiết học hỏi.

ĐTKVN, Trường Bộ I, Kinh Đại Bát Niết Bàn [trích], VNCPHVN ấn hành, 1991, tr.584)

Lời bàn:

Trước khi Thế Tôn nhập Niết Bàn, một trong những di huấn quan trọng sau cùng của Ngài cho hàng đệ tử là hãy nương tựa vào chính mình, dùng ngọn đèn Chánh pháp để soi sáng cho cuộc đời của mình, không nương tựa vào bất cứ điều gì khác. Vì thế, mỗi người con Phật trong sự nghiệp tu hành luôn tâm niệm “Hãy tự mình thắp đuốc lên mà đi”. Không hề ỷ lại hay dựa dẫm vào bất cứ thế lực nào ở bên ngoài. Quá trình chuyển hóa thân tâm hướng đến thanh tịnh, an lạc là do sự nỗ lực của tự thân dưới ánh sáng của ngọn đèn Chánh pháp.

Giáo pháp của Thế Tôn thì quá bao la, đồ sộ nhưng cốt tủy vẫn là tu tập Tứ niệm xứ. Thế Tôn cũng từng dạy “Đây là con đường duy nhất đưa đến chứng đạt và an trú Niết bàn”. Quán thân, thọ, tâm và pháp để nhiếp phục tham ái, ưu bi ở đời là hành trang căn bản, vô cùng cần thiết để chứng đạt giải thoát. Dù tu tập theo bất cứ pháp môn hay truyền thống Phật giáo nào thì vẫn không thể thiếu nội dung Tứ niệm xứ. Vì lẽ ấy, Thế Tôn đã xác định những ai thiết tha học hỏi và hành trì Tứ niệm xứ là “những vị tối thượng trong hàng Tỷ kheo của Ta”.

Ngọn đèn Chánh pháp Tứ niệm xứ hiện vẫn còn lưu truyền, giảng dạy và thực hành. Tứ niệm xứ là pháp môn thực hành, ứng dụng rất linh hoạt và có tác dụng trị liệu, chuyển hóa thân tâm rất thiết thực, sâu sắc. Như Lai đã trao cho chúng ta ngọn đèn, vấn đề là phải tự thắp sáng đời mình để phá tan hôn ám của vô minh.

Ps: Quảng Tánh

Nguồn gốc của lễ tắm PhậtLễ tắm Phật vốn đã được xuất hiện từ lâu tại Ấn Độ, Trung Quốc và một số nước Trung Á khác. Ngà...
08/05/2022

Nguồn gốc của lễ tắm Phật

Lễ tắm Phật vốn đã được xuất hiện từ lâu tại Ấn Độ, Trung Quốc và một số nước Trung Á khác. Ngày nay, nghi lễ này được duy trì ở hầu hết các cộng đồng Phật giáo trên thế giới. Đây là một nghi lễ thiết yếu của lễ Phật Đản hằng năm.

Lễ tắm Phật xuất phát từ sự kiện đản sanh của Thái tử Tất Đạt Đa tại vườn Lâm Tỳ Ni. Theo đó, các bản kinh thuộc 2 truyền thống Nam Tông và Bắc Tông đều ghi lại rằng, khi Hoàng hậu Ma-da đản sanh Thái tử thì từ trên không trung có 2 dòng nước của chư thiên, một dòng nước mát, một dòng nước ấm rưới xuống để tắm cho Hoàng hậu cùng Thái tử.
Sự kiện này được ghi lại trong kinh Đại bổn (Trường Bộ II), kinh Hy hữu vị tằng hữu pháp (Trung Bộ III). Theo bộ Đại sự (Mahāvastu), khi Thái tử ra đời, hai dòng nước ấm và lạnh thơm dịu, trong lành từ trên không trung rưới xuống để tắm cho Thái tử. Bên cạnh đó, tác phẩm Phật sở hành tán của ngài Mã Minh cũng ghi lại như thế.

Address

Viet Tri
35000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Đồ Thờ Hồng Phong Cơ Sở Việt Trì posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share