Đất Xứ Nghệ

Đất Xứ Nghệ A Di Đà Phật Ươm mầm sống, nuôi chí bền

NGHỆ AN 🪐Công ty CP Xây dựng và Sản xuất vật liệu Nghĩa Lộc tự ý tập kết đất tại mỏ đất hết hạn: Gần trụ sở xã Nghĩa Lộc...
08/06/2026

NGHỆ AN 🪐Công ty CP Xây dựng và Sản xuất vật liệu Nghĩa Lộc tự ý tập kết đất tại mỏ đất hết hạn: Gần trụ sở xã Nghĩa Lộc nhưng vì sao chậm xử lý?

- Năm 2019 UBND tỉnh Nghệ An đã ký QĐ cấp phép cho doanh nghiệp trên được khai thác khoáng sản là đất sét làm nguyên liệu sản xuất gạch Tuynel tại xóm Hải Lào, xã Nghĩa Lộc (huyện Nghĩa Đàn cũ).

- Đến nay đã hết hạn khai thác (5 năm) nhưng tại thời điểm chứng kiến tầm cuối tháng 5/2026, tại khu vực mỏ vẫn có máy múc cũng như xe đổ đất vào và ra. Thấy người lạ hoạng động này dừng lại, máy múc rút lui.

- Theo tài liệu UBND xã Nghĩa Lộc thì việc tập kết đất tại mỏ đã hết hạn của Công ty CP Xây dựng và Sản xuất vật liệu Nghĩa Lộc là sai, vi phạm quy định của pháp luật.

- Điều dư luận quan tâm: Cơ quan chức năng cần làm rõ, có hay không việc doanh nghiệp đưa đất từ nơi khác về (có phép) nhưng đất xấu để tiếp tục khai thác đất đẹp tại mỏ hết hạn để sản xuất gạch. Sau đó hợp thức hóa bằng cách lại lấp đất xấu nhằm che mắt cơ quan chức năng?

- Đáng nói hơn điểm vi phạm chỉ cách trụ sở UBND xã Nghĩa Lộc mấy cây số nhưng việc phát hiện và xử lý còn chậm? Vì sao vậy?

Sáng 8/6, UBND tỉnh Nghệ An tổ chức cuộc họp về tiến độ thực hiện công tác bồi thường, hỗ trợ và tái định cư Dự án kéo d...
08/06/2026

Sáng 8/6, UBND tỉnh Nghệ An tổ chức cuộc họp về tiến độ thực hiện công tác bồi thường, hỗ trợ và tái định cư Dự án kéo dài đường cất, hạ cánh Cảng Hàng không quốc tế Vinh. Đồng chí Võ Trọng Hải - Phó Bí thư Tỉnh ủy, Chủ tịch UBND tỉnh chủ trì cuộc làm việc🌱

Sáng 8/6, đồng chí Nguyễn Khắc Thận - Ủy viên Trung ương Đảng, Bí thư Tỉnh ủy, Trưởng Đoàn ĐBQH tỉnh, đại biểu HĐND tỉnh...
08/06/2026

Sáng 8/6, đồng chí Nguyễn Khắc Thận - Ủy viên Trung ương Đảng, Bí thư Tỉnh ủy, Trưởng Đoàn ĐBQH tỉnh, đại biểu HĐND tỉnh khóa XIX cùng các đại biểu tiếp xúc cử tri phường Trường Vinh trước kỳ họp thường lệ giữa năm 2026 của HĐND tỉnh Nghệ An🌱

Báo Nghệ An

MẶT TRÁI CỦA BẢO VẬT QUỐC GIA "Ma nhai kỷ công bi văn" trên Con Cuông nhà em.Mấy hôm nay, cả tỉnh đều hân hoan vui mừng ...
25/05/2026

MẶT TRÁI CỦA BẢO VẬT QUỐC GIA "Ma nhai kỷ công bi văn" trên Con Cuông nhà em.

Mấy hôm nay, cả tỉnh đều hân hoan vui mừng với đồng bào huyện Con Cuông, vì tấm bia ma nhai đón bằng Bảo vật quốc gia đầy danh giá.

Từ thuở nhỏ em đã biết văn bia, vì chỉ cách nhà chừng 2 cây số. Thi trượt Đại học Luật Hà Nội, em đk ngay NV2 ngành chữ Nho tại Đại học Khoa học Huế, 1 phần cũng là vì ... tấm bia này.

Nghiên cứu đã nhju, ngẫm nghiền cũng lắm. Lại là người tham mưu cho Bí thư Huyện uỷ nên làm danh hiệu này (thay vì danh hiệu DTLSCQGĐB). Nhưng, vì văn bia này chứa đựng quá nhiều nội hàm trải trên rất nhju lĩnh vực, trong đó có phần kích động về chính trị, nhạy cảm về ngoại giao... Nên trong các bài báo/tapj chí từ 2009 đến nay (đặc biệt là trong hồ sow CHO HUYỆN), em ko thể ghi vào đó dc.

Nay, nước nhà đã công nhận, bản xã đã đón về. Phần mặt trái mà gần 20 năm em chưa 1 lần viết trên báo chí, nay xin dc chia sẻ lên facebook (hoàn toàn là góc độ cá nhân).

Đây là mặt phải, ai ưng thì đọc lại nha
https://www.facebook.com/share/18A1G8MX3t/?mibextid=wwXIfr

Rồi tới luôn:
--------------------------

1. Hoàng Việt” ko chỉ là một cách gọi đẹp.

Hai chữ đầu trong văn bia là 皇越 Hoàng Việt”, trong đó Hoàng là rực rỡ, đẹp đẽ, to lớn. Văn cảnh này nó là quốc hiệu ko chính thức của ước ta, dùng trong văn chương, văn kiện mang tính đối nội và đối ngoại, & nằm trong hệ thống tên gọi mang tính đối sánh với nước Tàu. Ví zụ: Tàu có Đại Tống, thì ta có Đại Việt, chúng có Hoàng Tống, thì ta có Hoàng Việt, Khựa có Cự Tống, ta có Cự Việt...

Tức là trong không gian văn hóa chính trị nước ta cũng tự gây dựng 1 vị thế văn minh, một trung tâm quyền lực riêng, không chịu lép vế trong cách tự gọi mình.

Nhưng điều đáng chú ý là: với các nước thuộc khối đồng văn ở Bắc và Đông như Trung - Nhật - Hàn, ta lại chỉ xưng là An Nam, còn Đại Việt, Hoàng Việt, Hoàng đế, Thái thượng Hoàng đế... lại dùng trong nước và các nước Tây và Nam như: Ai Lao (Lào), Chiêm Thành (Chăm Pa), Xiêm (Thái Lan), Chân Lạp (Campuchia), & các tù trưởng man vùng biên.

2. Văn viết "nổ" quá.

Theo logic trên, đối tượng của bài văn hướng đến là Ai Lao - 1 nước nằm ngoài trật tự đồng văn Nho học, nên khi nói về Thái thượng hoàng đế nước ta, bài văn đã mô tả thực sự rất oai và "nổ": "Nhận mệnh trời thương, làm chủ Trung Hạ, trong đất ngoài biển, thảy đều thần phục…”

Tức là văn bia đang đặt hoàng đế nước ta vào vị trí trung tâm, còn các nước lân cận phía Tây, phía Nam được nhìn như những thế lực cần thần phục, cần quy phục, cần được “giáo hóa” = Hán học. Đây là tâm thế chính trị rất rõ của 1 vương triều mạnh, khi tự xem mình là trung tâm văn minh trong khu vực của mình. Đủ để thấy rằng văn bia ko chỉ ghi chiến công, mà còn phản ánh cách nhà Trần nhìn thế giới xung quanh, nhưng ngoài trật tự đồng văn Nho học.

3. “Tối nhĩ Ai Lao” quá trịch thượng.

Trong bản dịch trước đây, em đã phải lách = cách dịch nhẹ câu này thành: "Thế mà nước Ai Lao nhỏ bé kia còn dám ngang ngạnh với giáo hóa của triều đình.” Dịch như vậy nghe mềm hơn, lịch sự hơn, dễ đưa vào hồ sơ hơn.

Nhưng nếu nói thật sát tinh thần văn bản, thì đây là là 1 câu tâm thế chiếu trên vô cùng trịch thượng. Dịch chuẩn sẽ là: "Ai Lao bây nhỏ", Lào mày nhỏ nhoi... Đó là câu đe, câu khinh, câu nạt.

Ý của văn bia là: "Ai Lao bay là nước rơm rơm, ko nên chống lại Đại Việt choa, ko nên ngang ngạnh với quyền uy của triều đình nhà Trần nhà anh, chú hey".

Cách diễn đạt này cho thấy rất rõ thái độ của triều đình Đại Việt lúc ấy đối với Ai Lao: vừa răn đe, vừa xem thường, vừa đặt mình ở vị thế chiếu trên.

Trong các bài báo, tạp chí trc đây, em đã dùng những chữ đẹp như “hòa bình”, “nhân văn”, “bang giao hữu nghị”. Nhưng văn bản gốc thì không mềm mại đến vậy. Ta phải hju răng văn bia này là sản phẩm của thời trung đại, mà bấy zờ thì quyền lực thường nói bằng 1 giọng rất cứng rắn.

4. Nguyễn Trung Ngạn ko phải đang ở đỉnh cao quyền lực.

Nhiều người nhắc đến Nguyễn Trung Ngạn như một danh thần lớn thời Trần. Điều đó hoàn toàn đúng.

Ông là Hoàng giáp, nhà văn, nhà thơ, nhà chính trị tài năng. Về sau, ông từng giữ chức Kinh sư đại doãn (nổi tiếng nhất lịch sử Thăng Long), tương đương Bí thư Thành uỷ Hà Nội thời hiện đại.

Nhưng ở thời điểm khắc Ma nhai kỷ công bi văn, Nguyễn Trung Ngạn ko phải là quan lớn trong triều đìng, cũng ko phải tướng quân ngoài trận mạc.

Trc đó, ông sai phạm nên bị giáng chức xuống làm "Phát vận sứ Thanh Hóa", tức là quan phụ trách hậu cần, vận chuyển ở địa phương. Khi Thượng hoàng cầm quân đi từ Thăng Long về Con Cuông, ông dc giao vận tải lương thực đi trước.

Vì vậy, khi đọc văn bia với giọng ca ngợi Thượng hoàng rất nổ rất oai, em cũng đặt thêm 1 giả thiết, cụ Nguyễn Trung Ngạn cũng nhân đây để nịnh vua 1 chút để sau ni còn phục chức. Nên bia ni ko chỉ là văn chương ghi công, mà còn là văn chương chính trị. 1 vị quan đang lận đận quan trường, dc Thượng hoàng giao nhiệm vụ viết về chiến công, thì việc lời văn hết sức tôn xưng, hết sức đẹp đẽ oai phong, cũng là điều dễ hiểu.

Sự nghiệp chính trị của Nguyễn Trung Ngạn rất lớn. Nhưng tấm bia này ra đời trong lúc sự nghiệp làm quan của ông đang vô cùng lận đận.

5. Bia Ma nhai ko mở ra hòa bình, mà khởi đầu 1 thất bại thảm hại.

Trong nhiều bài viết trước đây, em thường vẽ ra kiểu văn bia mở ra như 1 dấu mốc cho thời kỳ yên ổn nơi biên viễn, khiến lân bang khiếp phục, ko dám xâm phạm.

Nghe thì hay, nhưng lịch sử thực tế lại ko hề như thế. Vì đại cục, em đã phải lờ đi như rứa!!!

Đại Việt sử ký toàn thư, chép rõ:

- Tháng 12 năm 1335, Thượng hoàng tuần thú đạo Nghệ An, thân đi đánh Ai Lao. Lấy Nguyễn Trung Ngạn làm Phát vận sứ Thanh Hóa, vận tải lương thực đi trước. Xa giá tới Châu Kiềm. Ai Lao nghe tin chạy trốn. Sai Trung Ngạn mài vách núi khắc chữ ghi công rồi về.

Tức là năm 1335, quân Ai Lao nghe tin Thượng hoàng đến thì chạy mất dép. Đại Việt thắng mà ko cần giao chiến lớn. Sau đó, Nguyễn Trung Ngạn dc sai khắc bia kỉ niệm chiến công.

Nhưng chỉ chưa đến 1 năm sau, tình hình lại hoàn toàn trái ngược:

- Mùa thu tháng 9, Thượng hoàng lại thân chinh đánh Ai Lao. Lần này, quân Đại Việt thất bại. Đoàn Nhữ Hài tử trận, bị chết đuối.

Đoàn Nhữ Hài ko phải nhân vật nhỏ. Ông là đại thần nổi tiếng, từng là người có vai trò rất lớn trong việc quản trị vùng Thuận Hóa, có thể xem là vị quan đầu tiên đặt nền hành chính quan trọng cho vùng đất Huế sau này. (Hiểu đơn zản là Bí thư đầu tiên của Thành uỷ Huế)

Cụ Đoàn Nhữ Hài khinh địch, cho rằng Ai Lao là man di, ko pjt trự Nho, ko rành binh pháp, nên chủ quan tiến quân. Nhưng quân Ai Lao đã đặt phục binh, dùng voi ngựa đánh úp hai mặt. Quân Đại Việt thua to, chết đuối quá nửa. Đoàn Nhữ Hài cũng chết trong trận ấy.

Và, sau thất bại thảm hại này, vị Thượng hoàng dc bia ma nhai mô tả là "nhận mệnh trời thương, làm chủ Trung Hạ, trong đất ngoài biển, thảy đều thần phục", đã phải cay đắng thừa nhận:

"Nhữ Hài dùng mưu tất thắng thừa kế tất thắng, công đã gần thành, cuối cùng bị giặc nhử mồi mà chết. Nhữ Hài không phải không biết tình thế của giặc, chỉ vì muốn làm to quá mới đến nỗi vậy. Thế mới biết sự mong muốn của con người không thể vượt quá giới hạn được.”

Và, văn bia này, liệu mấy tù trưởng bên Ai Lao họ có biết ko? Họ có biết vua ta miệt thị họ như vậy ko? Để rồi họ tức giận căm thù và >nửa năm sau đã quay lại quấy phá và bày mưu lập trận giết hơn quá nửa binh sĩ người Việt?

Binh sĩ người Việt lặn lội từ Hà Nội vào Con Cuông Tương Dương, chịu bao vất vả, chiến thắng đã cận kề, cuối cùng vì Đại tướng quân hồ đồ chủ qua mà mà chết đuối quá nửa. Đau quá!

Nó cho thấy triều đình đã nhận ra vấn đề là Ai Lao ko yếu kém như cách văn bia mô tả. Và cũng ko phải cứ mang hào khí, uy danh, văn chương ca công là có thể giữ thế thượng phong mãi mãi.

Chỉ một năm sau tấm bia ghi công, Đại Việt đã phải trả giá bằng một thất bại đau đớn, binh sĩ chết hơn nửa, Đại tướng quân cũng tử trận.

5. Vậy giá trị và điều ta nhận ra là j?

Em nói những điều này không phải để hạ thấp Ma nhai kỷ công bi văn. Ngược lại, chính vì nó là bảo vật quốc gia nên ta càng phải hiểu ngọn ngành bao góc khuất.

Nếu chỉ đọc văn bia như một bản anh hùng ca, ta sẽ thấy khí thế nhà Trần, nhưng nếu đọc cùng chính sử, ta sẽ thấy thêm sự phức tạp của biên cương.

Nếu chỉ đọc lời ca ngợi Thượng hoàng, ta sẽ thấy quyền uy, nhwng nếu đọc cả thất bại năm sau, ta sẽ thấy cái giá của sự chủ quan thật là to lớn.

Nếu chỉ đọc chữ “Ai Lao nhỏ bé”, ta sẽ thấy giọng điệu đế vương, nhưng nếu nhìn kết cục chiến trận, ta sẽ thấy lịch sử ko bao giờ đơn giản như văn bia đã viết.

Ma nhai kỷ công bi văn là bảo vật quốc gia ko chỉ vì nó đẹp, to, cổ, quý, độc bản. Nó còn quý vì nó buộc ta phải suy nghĩ nhju điều.

Nó cho thấy 1 Đại Việt tự tin, mạnh mẽ, có ý thức sâu sắc về lãnh thổ. Nhưng đồng thời, nó cũng cho thấy cái nhìn trung đại đầy phân tầng, sự khinh thị đối với lân bang, và cả bài học đắng cay về việc đánh giá thấp đối thủ.

Di sản ko chỉ để tự hào. Di sản còn để soi lại mình. Nhận thức rõ lịch sử, để tương lai tốt đẹp hơn ạ ^^

Lẽ ra còn nhiều và dài. Nhưng sợ các bác sinh bực vì đọc lâu, nên em hẹn chờ ở 1 bài khác nữa

Trần Mạnh Cường

Bia Ma Nhai trở thành bảo vật quốc giaẤn tượng lễ công bố quyết định và trao Bằng công nhận Bảo vật Quốc gia đối với Bia...
22/05/2026

Bia Ma Nhai trở thành bảo vật quốc gia

Ấn tượng lễ công bố quyết định và trao Bằng công nhận Bảo vật Quốc gia đối với Bia Ma Nhai kỷ công bi văn thời Trần - Tấm bia đá cổ mang đậm dấu ấn lịch sử gần 700 năm.

Sự kiện tối nay 22/5, không chỉ là niềm tự hào của người dân miền Tây Nghệ An mà còn tiếp tục khẳng định giá trị đặc biệt của một di sản gắn với lịch sử dựng nước, giữ nước và ý thức chủ quyền dân tộc từ gần 700 năm trước.

Bia Ma Nhai là văn bia được khắc trực tiếp trên vách đá tự nhiên tại khu vực núi Thành Nam, bên dòng sông Lam thuộc xã Con Cuông. Tấm bia được hình thành vào năm 1335 dưới triều Vua Trần Minh Tông, khi nhà vua thân chinh dẫn quân lên vùng biên viễn phía Tây Nghệ An để tuần tra, ổn định tình hình vùng biên cương.

Theo các nhà nghiên cứu lịch sử, bia gồm nhiều dòng chữ Hán được khắc sâu vào vách đá, ghi lại sự kiện Vua Trần Minh Tông ngự giá đến vùng đất này và ca ngợi cảnh sắc hiểm yếu, vị trí chiến lược của miền Tây xứ Nghệ.

Không chỉ mang giá trị về thư pháp, văn học và sử học, bia Ma Nhai còn là minh chứng sinh động về chủ quyền lãnh thổ, tinh thần bảo vệ non sông của cha ông từ hàng trăm năm trước.

Trải qua gần 700 năm cùng mưa nắng, những dòng chữ trên vách đá vẫn còn hiện rõ, trở thành di sản quý hiếm mang giá trị đặc biệt về lịch sử, văn hóa và quốc phòng.

Ông ngoại Chủ tịch Hồ Chí Minh, và câu đối về cội nguồn dòng họ Hôm nay, trong không khí trang trọng và thiêng liêng của...
18/05/2026

Ông ngoại Chủ tịch Hồ Chí Minh, và câu đối về cội nguồn dòng họ



Hôm nay, trong không khí trang trọng và thiêng liêng của ngày khai mạc Lễ hội Làng Sen, lòng người lại hướng về quê hương Kim Liên - mảnh đất đã sinh ra Chủ tịch Hồ Chí Minh, vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc Việt Nam. Mỗi mùa Lễ hội Làng Sen trở về không chỉ là dịp tưởng niệm ngày sinh của Bác, tôn vinh cuộc đời và sự nghiệp vĩ đại của Người, mà còn là dịp để hậu thế lặng lòng nhìn sâu hơn vào những tầng nền gia phong, cội nguồn và huyết mạch gia tộc đã góp phần hun đúc nên một nhân cách lớn.

Trong mạch nguồn ấy, có một sự thật rất đáng tự hào và cũng rất đáng được nhắc lại cho thật rõ: Chủ tịch Hồ Chí Minh là cháu ngoại của dòng họ Hoàng Nghĩa.



Trong văn hóa truyền thống Việt Nam, khi nhắc đến một bậc vĩ nhân, người ta thường thiên về phía bên nội. Nhưng thực ra, bên ngoại cũng quan trọng không kém, bởi đó là nơi truyền cho con người nhiều phẩm chất rất sâu của nếp nhà, của tình mẫu tử, của cách ứng xử và đạo đức. Với Chủ tịch Hồ Chí Minh, dòng họ bên mẹ là họ Hoàng Nghĩa ko chỉ có ý nghĩa huyết thống, mà còn là một phần cội nguồn tinh thần.



Nói như này, ko phải là nói vu vơ 1 cách cảm tính. Cũng ko phải 1 câu chuyện mới xuất hiện gần đây trên mạng xã hội. Trái lại, điều này đã được ghi nhận từ lâu trong gia phả, ký ức thờ tự, thiết chế dòng họ và dấu tích văn hóa ở cả Nghệ An lẫn Hưng Yên.



Ông ngoại của Chủ tịch Hồ Chí Minh là Nho sĩ Hoàng Xuân Đường, bố của bà Hoàng Thị Loan. Cụ Hoàng Xuân Đường thấy chàng trai Nguyễn Sinh Huy (bố của bác Hồ) mồ côi sớm, nhưng thông minh trung thực, nên cụ cảm mến và nhận về nuôi dưỡng và dạy học. Nhận thấy Nguyễn Sinh hiếu học và có chí lớn, cụ Hoàng Xuân Đường đã hết lòng truyền dạy chữ nghĩa tri thức và quyết định gả con gái lớn của mình là Hoàng Thị Loan cho. Hai người từ cuộc hôn nhân này, đã sinh được 4 người con: Nguyễn Thị Thanh, Nguyễn Sinh Khiêm, Nguyễn Sinh Cung (tên hồi nhỏ của bác Hồ) và Nguyễn Sinh Nhuận.



Trở lại với vấn đề đã nêu: “Ông ngoại Chủ tịch Hồ Chí Minh, và câu đối về cội nguồn dòng họ”. Hiện nay, có lẽ rất ít người biết đến, trong Khu di tích Kim Liên, có ngôi nhà thờ chi nhánh họ Hoàng Xuân do Nho sĩ Hoàng Xuân Đường xây dựng năm 1882, hiện vẫn được bảo tồn nguyên vẹn, thuộc cụm di tích làng Hoàng Trù (quê ngoại của Chủ tịch Hồ Chí Minh).



Nhà thờ này do cụ Hoàng Xuân Đường xây dựng để thờ phụng các bậc tiền bối trong dòng họ, như cố nội Hoàng Xuân Mượu, ông nội Hoàng Xuân Lý và thân phụ Hoàng Xuân Cẩn. Hiện nay, ngôi nahf thờ này vẫn còn hiện diện nghiêm trang trong khuôn viên Khu di tích Kim Liên.



Trên xà nhà hiện còn dòng chữ Hán ghi niên đại hoàn thành công trình: “Năm Tự Đức thứ 34”, tức năm 1882. Đặc biệt, phía trước ngôi thờ có đôi câu đối cổ:

黃雲正氣傅千古

鍾鉅雄聲振億年

Phiên âm:

Hoàng Vân chính khí truyền thiên cổ

Chung Cự hùng thanh chấn ức niên.

Dịch nghĩa:

Chính khí Hoàng Vân truyền mãi nghìn thu

Tiếng hùng đất Chung Cự vang dội muôn đời.

Đôi câu đối này mang ý nghĩa đặc biệt sâu sắc. “Hoàng Vân” ở đây chính là xã Hoàng Vân, huyện Kim Động, phủ Khoái Châu, trấn Sơn Nam xưa, nay thuộc tỉnh Hưng Yên. “Chung Cự” là không gian địa phương ở Nghệ An, gắn với vùng Kim Liên Nam Đàn. Nói cách khác, câu đối đã diễn tả rất đẹp hai đầu mạch nguồn: cội tổ ở Hoàng Vân và nơi phát triển ở Nghệ An. Dù đã trải qua nhiều đời sinh sống trên đất Nghệ, ông ngoại bác Hồ nói riêng, và dòng họ Hoàng nói chung vẫn luôn nhắc nhở con cháu về quê tổ ở Hoàng Vân – Kim Động.



Vào tháng Chạp năm 2005, tức cách đây đã hơn hai thập niên, đền thờ bà Hoàng Thị Loan đã được khánh thành tại thôn Vân Nội, xã Hồng Tiến, huyện Khoái Châu, tỉnh Hưng Yên. Việc dựng đền thờ ấy cho thấy địa phương Hưng Yên đã từ sớm ghi nhận mối dây nguồn cội giữa dòng họ bên ngoại của Bác Hồ với vùng đất Khoái Châu.



Nhìn ở tầm rộng, đây là một nét rất đẹp của văn hóa dòng họ Việt Nam. Có những mối dây huyết thống không thể hiểu nếu chỉ nhìn trong một hai đời gần. Phải nhìn theo chiều dài của gia phả, của những cuộc thiên di, của những cuộc hôn phối và định cư qua nhiều thế kỷ. Họ Hoàng Nghĩa chính là một trường hợp như thế: từ võ công, sang hôn phối, sang ngoại hệ hiển đạt, rồi đi tới cả mạch tổ tiên bên ngoại của một vị lãnh tụ dân tộc.

— tại Làng Sen Quê Bác.

Trần Mạnh Cường

Chủ tịch UBND tỉnh Nghệ An chủ trì họp chuẩn bị khai mạc Lễ hội Làng Sen 2026 và khởi công 2 dự án trọng điểm tổng vốn h...
09/05/2026

Chủ tịch UBND tỉnh Nghệ An chủ trì họp chuẩn bị khai mạc Lễ hội Làng Sen 2026 và khởi công 2 dự án trọng điểm tổng vốn hơn 83.300 tỷ đồng

Chiều 8/5, đồng chí Võ Trọng Hải - Phó Bí thư Tỉnh ủy, Chủ tịch UBND tỉnh Nghệ An chủ trì cuộc làm việc nghe báo cáo công tác chuẩn bị; đồng thời trực tiếp chỉ đạo các nội dung liên quan đến chuỗi sự kiện trọng điểm của tỉnh sẽ diễn ra ngày 18/5 tới.

Dấu ấn văn hóa, năng lượng và hạ tầng

Chuỗi sự kiện gồm: Khai mạc Lễ hội Làng Sen năm 2026 chào mừng kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026) và công bố Quyết định công nhận Khu du lịch quốc gia Kim Liên; Lễ công bố và khởi công hạ tầng kỹ thuật dự án Nhà máy Nhiệt điện LNG Quỳnh Lập; cùng Lễ khởi công Dự án đầu tư xây dựng đường bộ cao tốc Vinh - Thanh Thủy.

Lễ hội Làng Sen năm 2026 được tổ chức với nhiều hoạt động quy mô lớn, gồm phần lễ cùng chuỗi hoạt động văn hóa, du lịch. Trong đó, phần lễ diễn ra ngày 18/5, với các nghi thức dâng hoa, dâng hương và Lễ rước ảnh Bác Hồ.

Điểm nhấn nổi bật là chương trình khai mạc diễn ra lúc 20h10 ngày 18/5 tại Sân vận động Làng Sen, xã Kim Liên, được truyền hình trực tiếp trên kênh NTV và HTV.

Chương trình năm nay có sự phối hợp tổ chức của Thành phố Hồ Chí Minh, quy tụ hơn 100 nghệ sĩ, diễn viên, ca sĩ, cùng gần 200 nghệ sĩ chuyên nghiệp, diễn viên quần chúng và nhiều ngôi sao ca nhạc tham gia biểu diễn.

Sân khấu được thiết kế theo hướng bán thực cảnh, quy mô lớn, kết hợp công nghệ âm thanh, ánh sáng hiện đại, khép lại bằng màn bắn pháo hoa.

Song song với phần lễ, Lễ hội Làng Sen còn diễn ra chuỗi 7 hoạt động văn hóa và du lịch đặc sắc, gồm: Triển lãm chuyên đề “Kỷ niệm 115 năm Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước”; tổ chức không gian “Chợ quê” kết hợp hoạt động du lịch trải nghiệm Làng Sen; triển lãm “80 năm Ngày Bác Hồ ra lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến”; trưng bày chuyên đề “Hệ thống bảo tàng, di tích lưu niệm Chủ tịch Hồ Chí Minh toàn quốc” gắn với tổ chức kỷ niệm 70 năm bảo tồn và phát huy giá trị Khu lưu niệm Chủ tịch Hồ Chí Minh tại xã Kim Liên; khánh thành dự án Thác 9 tầng; chương trình diễu hành, đồng diễn Áo dài sen và Lễ bế mạc.

Vào sáng 18/5, tại phường Tân Mai sẽ diễn ra Lễ công bố và khởi công hạ tầng kỹ thuật dự án Nhà máy Nhiệt điện LNG Quỳnh Lập.

Đây là dự án có tổng vốn đầu tư 59.372 tỷ đồng, do liên danh Tổng Công ty Điện lực Dầu khí Việt Nam, Công ty TNHH Mía đường Nghệ An và Công ty SK Innovation (Hàn Quốc) đầu tư.

Vào chiều 18/5, tại xã Đại Huệ, tỉnh Nghệ An sẽ tổ chức lễ khởi công Dự án đầu tư xây dựng đường bộ cao tốc Vinh - Thanh Thủy với tổng mức đầu tư hơn 23.940 tỷ đồng.

Tuyến đường có tổng chiều dài khoảng 60 km, đi qua địa bàn 9 xã gồm: Hưng Nguyên, Kim Liên, Đại Huệ, Vạn An, Nam Đàn, Xuân Lâm, Hoa Quân, Sơn Lâm và Kim Bảng.

Báo Nghệ An

XIN NƯỚC NHÀ ĐỪNG… TỰ HUỶ!Tự dưng nghe tin sẽ bỏ hết làng, sóc, buôn, mường, xóm… để gộp hết thành “thôn”, tự nhiên em l...
19/04/2026

XIN NƯỚC NHÀ ĐỪNG… TỰ HUỶ!
Tự dưng nghe tin sẽ bỏ hết làng, sóc, buôn, mường, xóm… để gộp hết thành “thôn”, tự nhiên em lại nổi za gà tê nạ @@

Hy vọng là ko xảy ra!

CÒN LÀNG, THÌ CÒN CẢ

Suốt 1117 năm nước ta bị nước Tàu đô hộ thống trị, và sau này giặc Minh nô dịch và huỷ diệt văn hoá dân tộc ta suốt 20 năm, người Tàu thể cướp nước ta, đổi tên nước ta, và bắt người ta theo lối họ, nhưng nước Tàu ko bao giờ đồng hóa nổi dân tộc Việt. Vì răng hậy? Vì Tàu có thể chiếm đô, chiếm thành, chiếm doanh, chiếm phủ, nhưng KHÔNG THỂ CHIẾM DC LÀNG.

Nói cách khác, ngàn năm Bắc thuộc, chúng ta mất nước, nhưng ko mất làng. Làng là pháo đài cuối cùng, là nơi giữ gìn tiếng nói, phong tục, lễ nghĩa, là nơi người dân tự trị và bảo vệ nhau. Chính từ làng, dân tộc ta lại đứng dậy, giành lại nước.

Tây xâm mấy bận còn nguyên xóm
Bắc thuộc ngàn năm vẫn vững làng

Đến mức: "Phép vua (còn) thua lệ làng" mà

Vậy, cứ theo logic đó, nếu hôm nay ta tự xóa bỏ tên làng, thì rõ là ta đang làm thay công việc mà quân xâm lược ngày xưa chưa từng làm nổi hay sao? Ko phải bằng giáo gươm, mà bằng một quyết định hành chính tưởng chừng như vô hại.

TRĂM HOA GOM 1 CHẬU

Và thực sự em ko hiểu là ở chỗ, bản thân chữ “thôn” 村 vốn là chữ Hán, khi dịch sang tiếng Việt thì đó là “làng”. Vậy mà zừ, thay vì dùng từ thuần Việt và thuần bản ngữ: làng, sóc, buôn, mường … đã ăn sâu vào máu thịt qua hàng nghìn năm, người ta lại tính chuyện bỏ hết, để ép vào 1 chữ “thôn” vốn là chữ Hán. (Mà em là người tốt nghiệp chuyên ngành chữ Hán của Đại học Khoa học Huế nha)

Tiếng ta không thiếu, trái lại rất phong phú, đã đi vào ca dao, tục ngữ, vào từng bờ tre, giếng nước, vào cả linh hồn dân tộc. Việc mượn chữ chỉ nên làm khi mình ko có. Còn đây, có sẵn một kho báu văn hóa, lại tự tay bỏ đi để dùng chữ của người.

Những “làng”, “sóc”, “buôn”, “mường” … là cả một thứ “hóa thạch lịch sử” sống động. 1 cái tên “làng Bình Ngô” (trên huyện Thanh Chương) gợi lại ký ức oai hùng khi nước nhà đánh bại quân Minh xâm lược, “làng Vạc” (niềm tự hào của Nghệ An đó) nói với ta về nền văn hóa Đông Sơn rực rỡ. 1 cái “mường” (Mường Lống, Mường Xén… trên Kỳ Sơn tề) kể chuyện người Thái, người Mường định cư cả ngàn năm trên sườn núi. 1 cái “sóc” (Sóc Bom Bo nổi tiếng lắm tề) nhắc ta về cội nguồn Tây Nguyên hùng vĩ. 1 cái “xóm” gợi nhớ những xóm chài, xóm vườn đầy ắp kỷ niệm.

Nếu gộp tất cả vào 1 trự “thôn”, chẳng khác j lấy trăm hoa nhét vào 1 chậu, nhìn thì tiện và dễ “quản lý”, nhưng sắc hương của hoa thì lại kiểu như… chè thập cẩm.

Chắc ai đó sẽ nói rằng: ấy chỉ thay tên, chứ bản chất ko đổi. Em xin thưa rằng, văn hóa ko đơn thuần chỉ là thực thể, mà còn là danh xưng. Khi một đứa trẻ sinh ra ko còn được nghe “làng ta”, “giếng làng”, “đình làng” … nữa, thì liên kết với cội nguồn sẽ nhạt dần. Nội hàm văn hóa bị thay đổi, bị xóa mờ, rõ ràng chúng ta lại một lần nữa bị đứt gãy văn hóa. Điều này thật nguy hại, bởi vì chỉ có kế thừa truyền thống thì chúng ta mới có thể phát triển bền vững, và chỉ có trân trọng lịch sử thì chúng ta mới có thể tạo ra lịch sử và định hướng tương lai.

Bảo vệ ký ức lịch sử không phải chuyện “sến” hay “hoài cổ”. Bảo vệ và sử dụng văn hóa địa danh giúp lưu giữ tình cảm và ký ức xứ sở, quê hương, cội nguồn của bao thế hệ. Việc duy trì những tên làng, sóc, mường, xóm chính là duy trì tính vẹn toàn của di sản lịch sử văn hóa, và tính liên tục của đời sống kinh tế xã hội. Nếu không, một lần nữa chúng ta lại rơi vào trường hợp văn hóa truyền thống bị đứt gãy. Đứt gãy một lần đã đau, đứt gãy lần hai lại càng đau hơn nữa.

Có lẽ nào, khi chúng ta nhớ đến bài hát nổi tiếng về bác Hồ khi bác về thăm quê, kiểu: "Người về đây thăm thôn trù quê mẹ và thôn sen quê cha" @@

Đừng để con cháu mai sau chỉ biết đến làng qua sách vở, và ko còn dc nghe thấy 2 tiếng “Làng ơi” …

Ảnh: Nhà báo Điền Bắc, Nhà báo Thành Duy cùng phòng trọ báo Trần Mạnh Cường thăm đình làng Quảng Xá tại tỉnh Thanh Hoá, do Nhà báo Phạm Bằng chụp từ 12 năm về trc

19/04/2026

Hương sen đầu mùa trên quê hương Bác Hồ🌱🪐

Người hùng thầm lặng giữa dòng Lam: Kịp thời cứu mẹ ôm con trai nhảy cầu Nam ĐànGiữa khoảnh khắc sinh tử nơi cầu Nam Đàn...
12/04/2026

Người hùng thầm lặng giữa dòng Lam: Kịp thời cứu mẹ ôm con trai nhảy cầu Nam Đàn

Giữa khoảnh khắc sinh tử nơi cầu Nam Đàn, khi dòng nước dưới chân cuộn chảy lạnh lẽo, một hành động dũng cảm đã kịp thời cứu vớt hai mạng người. Người đàn ông ấy – một “người hùng” không cần danh xưng – đã khiến nhiều người xúc động bởi sự nhanh trí và tấm lòng nhân ái.

Theo lời kể của những người chứng kiến, vào thời điểm xảy ra sự việc, người phụ nữ trẻ ôm theo con trai khoảng 5 tuổi bất ngờ trèo qua lan can cầu gieo mình xuống dòng Lam chảy xiết. Tình huống diễn ra quá nhanh khiến nhiều người chưa kịp phản ứng. Giữa lúc nguy cấp ấy, anh đã không chần chừ, lập tức lao xuống sông cùng hỗ trợ một số người dân xung quanh và kéo hai mẹ con vào bờ an toàn.

Không ồn ào, không phô trương, hành động của anh diễn ra trong vài chục giây ngắn ngủi nhưng mang ý nghĩa vô cùng lớn lao. Đó không chỉ là sự dũng cảm, mà còn là phản xạ của một trái tim biết yêu thương và trân trọng sự sống.

Sau khi được cứu, người phụ nữ gần như suy sụp, ôm chặt lấy con và bật khóc. Nhiều người có mặt cũng không giấu được xúc động. Có lẽ, nếu không có sự xuất hiện kịp thời của người đàn ông ấy, câu chuyện đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác – đau lòng hơn rất nhiều.

Giữa cuộc sống còn nhiều bộn bề và đôi khi vô cảm, những hành động như vậy chính là tia sáng ấm áp, nhắc chúng ta rằng lòng tốt vẫn luôn hiện hữu quanh đây. Người hùng không nhất thiết phải là ai đó phi thường – đôi khi, họ chỉ là một người bình thường, nhưng sẵn sàng hành động khi người khác cần.

Câu chuyện ở cầu Nam Đàn không chỉ là một vụ việc được ngăn chặn kịp thời, mà còn là lời nhắc nhở về giá trị của sự quan tâm, chia sẻ và trách nhiệm cộng đồng. Bởi đôi khi, chỉ một hành động nhỏ đúng lúc… cũng có thể cứu cả một cuộc đời.

Address

Nghệ An
Vinh

Telephone

+84915112555

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Đất Xứ Nghệ posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Đất Xứ Nghệ:

Share